Sau khi phụ mẫu qua đời vì bạo bệnh, ta đến nương nhờ gia đình họ hàng xa là Thẩm gia.
Thẩm phủ là chốn cao môn đại hộ, quy củ cực kỳ nghiêm ngặt.
Mỗi ngày ta đều sống cẩn trọng từng li từng tí, nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Để tránh hiềm nghi, ta chưa từng dám chủ động nói với đại công tử Thẩm gia - Thẩm Tu Thừa lấy nửa lời.
Ba năm sóng yên biển lặng trôi qua.
Thẩm phu nhân rất hài lòng về ta, còn nhắm cho ta một vị công tử có gia phong thanh liêm, tài học xuất chúng.
Chỉ đợi sau khi Thẩm Tu Thừa rước Tuệ Di công chúa qua cửa, sẽ đứng ra lo liệu hôn sự cho ta.
Thế nhưng, trong yến tiệc Xuân Hồ, ta lại uống nhầm phải chén rượu có pha m/ ị dư/ ợ/c.
Đúng lúc ta đang dâ/ y d/ ưa cùng Thẩm Tu Thừa thì bị tất cả mọi người bắt gặp.
Tuệ Di công chúa trong cơn tức giận đã hủy bỏ hôn ước, bỏ xuống Giang Nam du ngoạn.
Còn ta, trở thành thiếp thất của Thẩm Tu Thừa.
Hắn đối xử với ta lạnh lùng như băng, mặc cho ta bị người hầu kẻ hạ ức hiếp, chịu đủ mọi nh/ ục nh/ ã, đ/ ày đọ/ a.
Cuối cùng, ta bị ép đổ một bát thu/ ốc đ/ộ/ c, mất má0 cho đến ch e c.
Tới khi mở mắt ra lần nữa, ta bàng hoàng nhận ra mình đã quay lại đúng ngày diễn ra yến tiệc Xuân Hồ năm đó...