25
Bộ phim tên là Nhà sư ở châu Phi.
Trong phim, đạo sĩ Lâm Chánh Anh bị rắn cắn khi thò chân vào hang rắn, kéo ra lại kéo thêm một con mãng xà khổng lồ.
“Ha ha ha, ha ha ha…”
Tình tiết buồn cười thế này, trong phòng vẫn chỉ có tiếng cười của mình tôi, một con ma.
Tôi ngẩng lên nhìn anh: “Không ngờ anh thuộc kiểu đàn ông ít cười, mà lại thích xem phim hài thế này.”
Quả nhiên, nhìn người không thể nhìn bề ngoài.
Xem xong một bộ phim, anh tắt máy tính bảng, chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng tối nay, tôi không dám nằm sát anh.
Dù sao thì tôi cũng là một con ma… khỏa thân.
Tôi ôm chăn, ngoan ngoãn co mình vào một góc ngủ.
Thế nhưng, lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện không chỉ nằm sát anh, mà còn tay chân quấn lấy người ta.
“Anh đẹp trai, đáng tiếc chúng ta âm dương cách biệt, nếu không tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh!”
26
Hai ngày sau, Tiểu Hạ trở về.
Cô ấy tràn ngập hạnh phúc, lấy ra hai cuốn sổ đỏ:
“Sơ Thất, cậu nhìn đi, mình vừa đăng ký kết hôn rồi!”
Lật ra, tôi thấy con dấu màu đen của Diêm Vương.
Cô ấy chỉ vào và nói:
“Dùng con dấu trên giấy kết hôn này, mình có thể xin quay về âm phủ để sống và làm việc.”
“Chúc mừng cậu, Tiểu Hạ, ngày vui của cậu đến rồi!” Tôi cũng vui lây với cô ấy.
“Sơ Thất.” Tiểu Hạ nắm tay tôi, thở dài một hơi, “Thật sự không nỡ rời xa cậu.”
“Ôi dào, không nỡ gì chứ? Biết đâu chẳng bao lâu nữa, mình cũng tìm lại được thân phận của mình. Hoặc mình sẽ tán đổ một anh chàng đẹp trai nào đó dưới âm phủ, rồi kết hôn mà về đó thôi.”
Nghe vậy, Tiểu Hạ lập tức dẹp tan nỗi buồn:
“Đúng là như thế.”
“Cậu mau kể đi, cậu có gặp Diêm Vương không? Người ấy trông như thế nào?”
“Đẹp trai, cực kỳ đẹp trai.” Tiểu Hạ cố tình làm vẻ mặt và giọng điệu khoa trương, để miêu tả vẻ đẹp của Diêm Vương, “Lần đầu tiên trong đời mình gặp một người đàn ông đẹp trai đến thế.”
“Thật sự đẹp trai đến mức đó à?”
Đẹp hơn cả người đàn ông trong nhà mà tôi đang ở sao?
Thế thì… khó mà tưởng tượng được.
27
“Đáng tiếc, Diêm Vương cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình. Chỉ nhìn ngài ấy thôi mà mình đã chân run tim đập, đừng nói đến việc với tới.”
“Mình chỉ tò mò thôi, chứ không có ý với tới đâu.” Tôi hỏi tiếp về hoa bỉ ngạn bên bờ sông Vong Xuyên.
“Thật sự có. Một vùng đỏ rực, đài hoa mọc đơn lẻ, hoa mọc thành chùm trên ngọn, cánh hoa cuộn lại như móng rồng.” Tiểu Hạ nói xong, kéo tay tôi, nói tiếp:
“Sơ Thất, lần này xuống âm phủ, mình còn nghe được một tin đồn.”
“Tin đồn gì?”
“Nghe nói những vong hồn không ký ức, trên những vật mang theo lúc chết có thể lưu lại ký ức của họ.” Tiểu Hạ hỏi tôi:
“Sơ Thất, cậu có món đồ nào mang theo lúc chết không?”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói:
“Một chiếc váy trắng, một chiếc băng đô, và một kẹp tóc hình bướm. Nhưng chúng đều dính máu, mình đã cất chúng đi, để đó mãi.”
Tiểu Hạ nói:
“Cậu thử xem lại đi.”
28
Tôi về nhà, lục lọi túi hành lý của mình, lấy ra bộ đồ tôi mặc lúc chết.
Đáng tiếc, trên đó chẳng có chút ký ức nào như Tiểu Hạ nói.
Tối nay, người đàn ông mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn.
Xem chừng, anh định làm một bữa tiệc thịnh soạn.
Yên tâm, tôi đi tắm, thay đồ sạch sẽ.
Quay người lại, tôi thấy chiếc băng đô và kẹp tóc dính máu để trên giá.
Tôi do dự một chút, mang chúng vào phòng tắm rửa sạch.
Thế nhưng, tôi không thể rửa sạch máu trên những vật tôi mang theo lúc chết.
Chiếc băng đô màu trắng ngà, dính máu, giống như một bông hoa đỏ nở loang ra.
Chiếc kẹp tóc màu đỏ, nhuốm máu, lại càng thêm rực rỡ.
Tôi chợt cảm thấy, như vậy cũng rất đặc biệt.
Tôi soi gương chỉnh lại tóc, đội băng đô, gài kẹp tóc lên.
Khi ra khỏi phòng ngủ, tôi liếc thấy bức tranh treo trên tường.
Ngày đầu tiên đến đây, tôi đã nhìn thấy bức tranh đó.
Phòng ốc đơn giản, nhã nhặn, nhưng trên tường lại treo một bức tranh hoa không rõ tên, sắc màu rất đậm.
“Một vùng đỏ rực, đài hoa mọc đơn lẻ, hoa mọc thành chùm trên ngọn, cánh hoa cuộn lại như móng rồng…”
Tôi bỗng thấy những bông hoa trong tranh rất giống hoa bỉ ngạn mà Tiểu Hạ đã miêu tả ở sông Vong Xuyên.