21
Tôi giật mình, vội buông tay xuống.
Nhìn kỹ lại, tôi phát hiện ra anh ấy đúng là đang nhìn về phía tôi… nhưng ánh mắt lại thẳng tắp, không lệch chút nào.
“Nhìn gì vậy?” Tôi quay đầu nhìn theo ánh mắt anh ấy.
Trên bệ cửa sổ phòng khách nhà anh, có một con mèo đen đang nằm đó.
Nó nhìn tôi, kêu một tiếng: “Meo~.”
Tôi biết nó thấy được tôi.
Tôi lè lưỡi làm mặt xấu trêu con mèo.
“Meo!” Nó quay đầu, nhảy khỏi bệ cửa sổ.
Một trận đấu giữa mèo và ma, tôi giành chiến thắng.
Tôi cười hả hê: “Ha ha, mèo nhát gan, sợ rồi chứ gì?”
22
Anh ta dọn dẹp chén đũa xong, đứng dậy đi lên lầu.
Phải nói, anh ta đúng là kỳ quặc.
Ở trong một căn biệt thự lớn thế này, mà không thuê lấy một người giúp việc, chuyện gì cũng tự làm.
Tôi kéo vali, lẽo đẽo theo sau lên lầu.
Trên lầu có ba phòng. Tôi định sẽ chuyển qua phòng bên cạnh.
Nhưng nghĩ đến cảm giác nằm cạnh anh ấy, như nằm giữa một không gian dễ chịu ấm áp…
Cuối cùng, tôi quyết định tiếp tục ở chung phòng với anh.
“Tuyệt đối không phải vì mê nhan sắc của anh đâu nhé.”
Anh mở tủ đầu giường, lấy ra một cuốn sách không có tiêu đề trên bìa, rồi đi ra ngoài.
Tôi tò mò, bước theo ra cửa, nhìn thấy anh đi ra ban công tầng hai. Tay anh cầm thêm một cây bút, vừa đọc sách vừa đánh dấu.
Trông bộ dạng này, chắc một lúc nữa anh mới về phòng.
Tôi kéo vali vào phòng thay đồ của anh.
Chọn một góc trống, tôi sắp xếp đồ đạc của mình vào.
Vali để ngoài rừng mấy hôm, quần áo đã ẩm ướt vì sương, phải giặt lại hết.
Mấy món đồ như bàn chải, kem đánh răng rẻ tiền của tôi, tôi cũng vứt luôn.
Từ hôm nay, anh dùng gì, tôi dùng nấy. Anh ăn gì, tôi ăn nấy.
23
Vậy là tối nay, tôi “tiên hạ thủ vi cường”, dùng phòng tắm của anh trước.
Tôi đem hết quần áo giặt sạch.
Dự tính trước khi anh về, sẽ hong khô một bộ đồ lót và váy ngủ để mặc đi ngủ.
Ai ngờ, vừa tắm xong, tay còn xách theo bộ đồ lót thì anh đã quay về…
Tôi trần như nhộng, đứng khựng lại.
Dù biết anh không thể nhìn thấy tôi, nhưng việc tôi cứ thế lõa lồ, ít nhiều cũng cảm thấy hơi quá đáng…
“Ôi dào, anh ấy không nhìn thấy, sợ gì cơ chứ?”
Tôi quay lưng, nghênh ngang bước ngay trước mặt anh: “Lần đầu ngại, lần sau quen thôi.”
24
Có anh ở nhà, tôi không dám dùng máy sấy tóc của anh.
Cũng không dám động vào máy giặt của anh.
Chỉ có thể mỗi lần mang hai món đồ, đi đi lại lại, phơi quần áo trên ban công.
Anh đứng trước gương, cạo râu, rửa mặt, tiếp đó là đánh răng, cắt móng tay, còn tỉa lại cặp lông mày rậm thêm phần sắc nét.
“Người đẹp trai sẵn, đều là tinh tế thế này à?” Tôi dí sát lại, nghiêng đầu ngắm anh, còn áp sát mặt mình cạnh anh, cùng soi gương.
So sánh mới thấy, lông mày của tôi chẳng khác gì cỏ dại mọc hoang, chẳng ai ngó ngàng.
“Haiz, ngay cả tỉa lông mày tôi cũng không biết, đúng là một con ma gái sống xuề xòa.”
Trước khi đi ngủ, anh vẫn như hôm qua, lấy máy tính bảng ra, bật một bộ phim.
Tôi đã quen, thản nhiên ngồi vào lòng anh, cùng xem phim.