Ta nghĩ nát óc, kiểm tra khắp nơi, hết thuốc thang lại đến các vật dùng thường ngày, mấy lượt chạy tới y quán, nhưng vẫn chẳng có thu hoạch gì.
Lương Húc nhắc ta, không chỉ có thứ đưa vào miệng, mà quần áo mặc hàng ngày, dầu thuốc xoa bóp cũng có thể bị hạ độc.
Ta vội nhét tất cả những chai lọ kia vào bọc, mang đi cho Lương Húc xem xét.
Trước khi đi, Tạ Dật gọi ta lại: "Tuệ Tuệ, dạo này nàng cứ ra vào suốt, đi đâu vậy?"
Ta sợ hắn lo lắng, bèn nói dối: "Ta chỉ ra phố dạo chơi thôi."
Hắn lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt tối lại, tay mân mê chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, không nói gì thêm .
11
Ta cùng Lương Húc nghiên cứu các thứ ấy suốt nửa ngày, vẫn không phát hiện được điều gì khác lạ.
Đang lúc chán nản, chưởng quầy y quán đi ngang qua, kinh ngạc liếc ta một cái, cau mày hỏi:
"Khương cô nương, cô đang dùng loại hương gì vậy? Tuyệt đối không được dùng nữa!"
Mắt ta bỗng sáng lên, đúng rồi, hương xông!
Vội vàng trở về nhà lấy ít hương liệu đem tới, kiểm tra kỹ thành phần, hóa ra trong hương có chứa cùng loại độc với Nhuyễn Cốt Tán, thứ thuốc chuyên dùng để làm tê liệt gân mạch.
Dù đã trộn thêm đinh hương, quế hoa để che đi vị đắng chát, nhưng các nguyên liệu còn lại toàn là độc dược thật sự.
Dùng lâu, không chỉ bệnh cũ chẳng khỏi, người khỏe mạnh cũng hóa rã rời, tay chân bủn rủn.
Lưng ta lạnh toát, thủ đoạn thật độc ác.
Trở lại phủ, ta lặng lẽ thay sang loại hương khác, không tiết lộ nửa lời.
Chúng tốn công bày mưu như thế, chẳng lẽ nghĩa là chân của Tạ Dật vẫn còn hy vọng bình phục?
Từ sau đêm buông thả trong phòng tắm ấy, Tạ Dật dường như lại sinh ra chút khoảng cách với ta.
Thật ra trong lòng ta cũng có phần buồn bã.
Ta cũng là nữ tử bình thường, từng mơ cảnh cùng người mình thương sánh bước dưới hoa nguyệt, hòa hợp ân ái.
Chỉ là Tạ Dật không thích ta, nếu chẳng phải hắn tàn tật, hôn sự này nào đến lượt một tiểu nha hoàn như ta?
Chúng ta cùng nằm chung một chiếc giường, ngoài lần đầu ta chủ động quyến rũ hắn, còn lại hắn chưa bao giờ vượt qua giới hạn, dẫu có lúc không kìm nén nổi, cũng chỉ để ta dùng tay mà thôi.
Ta nghĩ, hẳn là hắn không yêu ta.
Duệ Đức kể, Tạ Dật trước đây từng đính ước với một vị tiểu thư danh môn, tay nàng ấy biết làm thơ soạn phú, tấu đàn, dung nhan khuynh quốc khuynh thành, là tài nữ nổi danh kinh thành.
Ta nhìn bàn tay mình, do lao động vất vả mà chai sạn, chẳng biết làm thơ, chẳng biết gảy đàn.
Ban đêm nằm cùng một giường, thân thể ấm áp ở ngay bên cạnh, mà như cách ngàn sông vạn núi, chẳng thể chạm vào.
Nỗi xót xa trong lòng dần dần dâng lên, còn đắng hơn cả những bát thuốc Tạ Dật phải uống.
Ta nằm im khóc thút thít, cảm xúc chẳng biết gọi tên là gì.
"Tuệ Tuệ, sao vậy?"
Không ngờ Tạ Dật cũng chưa ngủ.
Ánh trăng xuyên qua song cửa, soi vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.
Hắn nhẹ nhà ng lau nước mắt nơi khóe mi, dịu giọng nói:
"Ta từng nói rồi, nàng có thể hối hận bất cứ lúc nào."
Trước mắt là một người, tĩnh lặng như lan như ngọc, nụ cười tựa trăng thanh gió mát.
Ngay cả từ chối người ta cũng dịu dàng, kiềm chế như thế.
Người tốt như vậy, vốn dĩ không thuộc về ta.
Hắn chắc hẳn cũng hối hận vì lấy ta, nên cứ lần lữa thăm dò như vậy.
Dù sao ta cũng mặt dày, giả bộ không hiểu, chỉ thản nhiên đáp:
"Phu quân, đừng nghĩ ngợi nữa, ngủ đi."
12
Sáng hôm sau, Tạ Dật bỗng hỏi ta có phải đã đổi hương xông không.
Loại ta đổi là “Tín Xuân Trong Tuyết”, hắn khẽ ngửi một lúc rồi nói:
"Hương này, giống hệt nàng vậy."
"Hương này rẻ lắm đấy, ý chàng là chê ta à! Chàng dám giễu cợt ta!"
Ta liền trừng phạt, đẩy xe lăn của hắn quay liền mấy vòng, đắc ý nói:
"Biết lỗi chưa? Lần sau còn dám cười ta, ta cho chàng quay đến hoa mắt chóng mặt."
Hắn mỉm cười, mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh:
"Ý ta là, hương này như bạch mai giữa tuyết, khiến người lữ hành trong ngày tuyết lớn vẫn thấy hy vọng của mùa xuân. Nàng trong lòng ta cũng như vậy."
Ta ngây người ra, hắn đang khen ta sao?
Nhưng sao ta nghe không hiểu nhỉ.
Ánh mắt chạm nhau một khắc, cả hai lại đồng loạt né tránh.
Đêm ấy, Tạ Dật gặp ác mộng.
Hắn ôm chặt lấy ta, giọng nghẹn ngào, mong manh: "Đừng đi…
Đừng rời bỏ ta."
Có lẽ, hắn lại mơ về nữ tử mà mình chẳng thể có được kia.
Ta lén hôn lên giữa mi tâm hắn, như đặt nụ hôn lên khối bạch ngọc mong manh đẹp đẽ nhất thế gian.
Nhưng nước mắt ta lại thấm ướt cả gối.
Chắc vì nghĩ ngợi miên man mà ta ngủ không ngon, đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy.
Tạ Dật đã rửa mặt chải đầu đâu vào đó, ta vội vàng chạy đến thư phòng, quả nhiên hắn lại đang ôm mộng cũ.
Trên tờ tuyên chỉ còn nguyên mùi mực, nổi bật hai câu thơ:
"Không đau không buốt ở trong lòng, Âm u khiến người hao gầy."
"Đổi lòng ta, lấy lòng nàng, mới biết tương tư sâu ngàn trùng."
Có mấy chữ ta không nhận ra, nhưng kẻ ngốc cũng biết, đây là thơ hoài niệm về một người nào đó.
Càng nhìn càng thấy chua xót, không cam tâm.
Duệ Đức bảo, nữ tử từng đính ước với hắn vừa sinh con gái vài ngày trước, ta hiểu ra, chắc là hắn biết chuyện đó, nên mới viết ra mấy câu thơ sầu não kia.
Ta đẩy xe lăn của hắn đi một vòng quanh phòng.
"Chàng có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?"
Tạ Dật lập tức từ chối.
"Thiếu phu nhân không biết đó thôi, công tử đã hơn một năm không ra ngoài, đi lại rất bất tiện."
Ta khuyên nhủ hồi lâu, hắn vẫn không lay chuyển.
Trong lòng ta có chút hụt hẫng.
Những ngày trước, mỗi khi ở cạnh Tạ Dật, ta chỉ sợ hắn buồn tẻ, nên cố nghĩ ra chuyện đông tây để kể cho hắn nghe.