Mùa Xuân Đến Muộn - Chương 5

7


Sau nửa tháng xoa bóp, đôi chân của Tạ Dật trông đã có sức hơn trước đôi chút.


Ta cẩn trọng hỏi hắn: "Hay là thử vịn vào tường đi mấy bước xem sao?"


Ánh mắt Tạ Dật có phần do dự, nhưng dưới ánh nhìn đầy mong đợi của ta, rốt cuộc hắn cũng gắng sức đứng dậy, vịn tường bước thử.


Bước thứ nhất, bước thứ hai.


Tạ Dật dùng tay phải chống lên tường, gân xanh nổi rõ, mãi không thể nhấc nổi bước thứ ba.

Nhìn hắn nhọc nhằn như thế, lòng ta cũng đau theo, nhưng vẫn kiên quyết nói:


"Phu quân, bước thêm một bước nữa đi, đừng sợ."


Trong đôi mắt đen láy của hắn thoáng qua một tia kiên định, hít sâu một hơi.


Ngay khi hắn định bước tiếp, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng cợt nhả:


"Đại ca đúng là tinh thần sung mãn, cái dáng vẻ dán chặt góc tường thế kia, nhìn chẳng khác con thạch sùng ta nuôi là mấy."


Là Tạ Tu Viễn.


Bên cạnh hắn còn có Từ Hữu Dung và một đám nha hoàn, tiểu đồng.


"Đại ca, tiếp tục đi, thật không dễ gì mới đến được viện của huynh, lại được thấy huynh hoạt động chân tay thế này, đúng là hiếm có."

Biết bao ánh mắt đồng loạt dõi về phía Tạ Dật, hắn vốn đã kiệt sức, tay trượt một cái, liền ngã mạnh xuống đất.


Người thường ngày chưa từng để lộ yếu đuối trước mặt ai, vậy mà giờ phút này lại vô cùng thê thảm giữa bao nhiêu con mắt.


Ta vội vàng cùng Duệ Đức nâng hắn lên xe lăn.


Sắc mặt Tạ Dật so với thường ngày càng thêm tái nhợt, ánh sáng vừa mới bừng lên trong mắt hắn, phút chốc đều tắt ngấm.


Tạ Tu Viễn có vẻ rất hài lòng với cảnh tượng này, miệng thì ân cần hỏi han, nhưng lời lẽ ngập tràn châm chọc mỉa mai.


Ta ghét cay ghét đắng kẻ Tạ Tu Viễn này, nhưng vì thân phận, chẳng thể dùng lời lẽ sắc bén với hắn.


Chỉ đành cho lũ người hầu lui hết ra ngoài, viện cớ rằng Tạ Dật ưa yên tĩnh, không muốn bị quấy rầy.


Trong phòng chỉ còn lại ba người: Tạ Tu Viễn, ta và Tạ Dật.


"Đại tẩu nay oai phong ra phết, không giống cái dáng rụt rè ngày xưa làm nha hoàn."

"Chẳng lẽ là vì có đại ca làm chỗ dựa, dù cái chỗ dựa ấy cũng chỉ còn lại nửa thân mà thôi."


Ánh mắt Tạ Tu Viễn âm trầm, nhìn ta không rời.


Hắn càng nói càng quá đáng, ta rốt cuộc không nhịn được, lên tiếng ngắt lời:


"Nhị công tử, phu quân cần nghỉ ngơi, mời ngươi ra ngoài."


"Đại tẩu giờ đã leo lên cành cao, liền quên mất thuở từng làm thông phòng của ta, từng cầu xin ta thương xót thế nào? Chỉ trách khi ấy ta bị người khác mê hoặc, lạnh nhạt với ngươi, để ngươi nản lòng mà đi lấy đại ca."


Đầu ngón tay Tạ Dật bấu vào mép giường, trắng bệch ra: "Nhị đệ, ngươi nói đủ chưa."


8

Lúc này Tạ Tu Viễn mới thu lại thái độ, mà ta thì giận quá, lớn tiếng quát: 


"Ta khi nào từng cầu ngươi thương xót? Tạ Tu Viễn, dù có lấy kẻ què kẻ câm, ta cũng chẳng thèm dính dáng gì tới ngươi!"


"Hử, nói năng bậy bạ gì thế, đại ca còn ở ngay đây, chẳng lẽ không sợ hắn đau lòng à?"


"Ta không thèm chấp ngươi, nhưng sống cảnh quả phụ suốt ngày, e rằng cũng chẳng dễ chịu nhỉ?”


Quay sang nhìn sắc mặt tái nhợt của Tạ Dật, ta chợt nhận ra mình đã lỡ lời.


Ta lắp bắp: "Phu quân, thiếp không có ý đó…"


Ánh mắt Tạ Dật bỗng tối lại, không nhìn ta nữa.


Ta biết, câu “kẻ què” buột miệng thốt ra ấy, chắc chắn đã làm hắn tổn thương.


Cái miệng không biết giữ mồm giữ miệng, sao lại mắc bẫy của Tạ Tu Viễn cơ chứ!

Lòng ta hối hận vô cùng, cảm giác bức bối như bị mèo cào trong ngực.


Tạ Tu Viễn quả nhiên bụng dạ hiểm độc, còn sai người mang đến một chiếc hộp gỗ, bên trong đúng là con thạch sùng mà hắn từng nói.


Lại còn là một con què, vết thương vẫn còn mới, rõ ràng là bị ai đó bẻ gãy khi còn sống.


Một trận lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, hộp rơi xuống đất, ta cuống quýt bảo Duệ Đức lập tức mang vứt đi.


Tạ Dật mặt không cảm xúc, nhưng ta biết trong lòng hắn nhất định rất khó chịu.


Ta dặn Duệ Đức, về sau không được để người lạ lảng vảng vào Trúc viện.


Từ ngày hôm đó, Tạ Dật không còn thử đi lại nữa, ta cũng chẳng dám nhắc lại.


Hắn không trách móc gì ta, vẫn đối đãi lễ độ như thường, chỉ là giữa hai chúng ta dường như đã xuất hiện một bức tường vô hình.

Phương pháp xoa bóp chỉ là tạm thời, ta lại khắp nơi dò hỏi, tìm kiếm kỳ tích người tàn tật có thể đứng dậy, mong mỏi có được bí quyết nào đó giúp Tạ Dật không còn buồn khổ vì đôi chân nữa.


Cứ học được cách nào mới, ta lại vội vàng đem thử cho hắn.


Trước kia, Tạ Dật còn chiều theo ý ta, nhưng từ sau lần ngã trước mặt bao người, hắn không chịu nữa.


Ta sốt ruột khuyên giải, hắn bỗng đặt sách xuống, nghiêm nghị nói:


"Khương Tuệ, ta đã như thế này rồi, cả đời cũng sẽ thế này thôi."


"Nàng đừng mong ta có thể trở thành người bình thường nữa, đừng thử nữa, vô ích thôi."


"Thánh thượng đã mời ngự y và danh y trong dân gian đến xem bệnh, họ đều bảo đời này ta khó mà đứng dậy được."


"Nàng dựa vào đâu mà cho rằng mình tài giỏi hơn cả họ?"


Ta vì chuyện của hắn mà bận rộn quanh năm suốt tháng, giờ nghe vậy trong lòng càng thêm tủi thân.


"Ta biết, chàng chẳng qua là khinh thường ta, coi ta là một tiểu nha hoàn vô dụng, coi những việc ta làm vì chàng chỉ là trò đùa trẻ con!"


Hắn đâu biết ta đã phải khổ sở thế nào.


Nghe nói thảo dược tươi có hiệu quả, ta liền bất chấp mưa gió tự mình vào núi đào lấy.


Toàn thân bị muỗi đốt chi chít, ướt như chuột lột, còn suýt trượt chân ngã từ vách núi.


Chỉ để lấy được một phương thuốc, ta bám riết lấy chưởng quầy hiệu thuốc ba ngày liền, chịu đủ lời lạnh nhạt.

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích