Biết đâu những gã lang băm trước đây cũng là hắn cố ý mời tới, vợ chồng đồng lòng, chắc chắn chẳng riêng mình Từ Hữu Dung bày mưu.
Trong lòng ta chợt trào dâng bất an: hương xông tẩm độc, kim châm dính kịch độc, đại phu bày sai huyệt vị, tất cả... đều là muốn Tạ Dật không bao giờ lành lại.
Nhân lúc Tạ Tu Viễn đi vắng vì việc ngoài kinh, ta lén lút vào thư phòng hắn, tìm kiếm chứng cứ.
Lục soát một hồi mà chẳng thấy được manh mối gì.
Đang thất vọng thì bỗng nghe thấy tiếng đối thoại ngoài sân.
Là Từ Hữu Dung và nha hoàn tâm phúc của nàng ta!
Ta vội nấp xuống dưới bàn, bóng hai người bị ánh trăng kéo dài, như hai hồn ma vất vưởng.
"Người nhà của Thanh Cúc vẫn dây dưa sao?"
"Con tiện tỳ ấy có ca ca làm pháp y trong nha môn, cứ nhất mực nói nó bị người ta hại chết, không chịu buông tha.
Đưa tiền cũng không xong."
"Đã không cần tiền, thì lấy luôn mạng hắn."
"Bây giờ chuyện đã ồn ào, nếu g.i.ế.c hắn e rằng sẽ càng rối ren."
"Cứ mặc cho hắn điều tra, dù ta có sai khiến Cốc Vũ đầu độc c.h.ế.t Thanh Cúc, thì Cốc Vũ giờ cũng c.h.ế.t rồi, chẳng lẽ muốn đòi mạng người c.h.ế.t sao."
Ta nghe đến đó, lập tức nảy ra một kế.
23
Bên phía Tạ Dật, hắn cũng không ngồi yên.
Tạ Dật điều tra lại vụ trúng độc tiễn năm xưa, hai mũi tên độc suýt khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t ấy, hắn vẫn giữ lại đến giờ.
Ai ai cũng tưởng hắn bị thổ phỉ làm bị thương.
Nhưng hắn từng lăn lộn bao năm trong quân doanh, đối với vũ khí của kẻ địch đều hiểu rất rõ.
Loại ám tiễn ấy chế tác tinh xảo, đầu mũi tên dùng đúng sắt tinh luyện ở Sa Hà, Hình Đài, sắc bén dị thường.
Tuyệt đối không phải vật mà đám dị tộc có thể chế ra.
Trước đây, lòng hắn nguội như tro, chẳng buồn truy xét.
Hắn nghĩ chẳng qua chỉ là tiểu nhân trong triều âm thầm hạ thủ, dẫu có tìm ra hung thủ, đôi chân hắn cũng không thể lành lại.
Nay ngẫm lại, mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Tạ Dật phái cựu thuộc hạ âm thầm dò hỏi, phát hiện đôi ám tiễn kia là do một lò rèn ở kinh thành chế tác.
Tên tiểu tư mang hương xông từng bị tra khảo, cũng đã khai ra đồng lõa.
Tạ Dật lấy được từ kẻ đó một bản vẽ cấu tạo tên.
Từ mũi tên, thân tên, đến góc gấp nối, đều y hệt như hai mũi tên độc năm ấy b.ắ.n hắn.
Ta xử lý xong chuyện của vị pháp y thì trở về viện, thấy Tạ Dật đang ngồi ngẫm nghĩ trước bản vẽ.
Ta lo lắng nắm lấy tay hắn, hắn chậm rãi nói:
"Ta vẫn tưởng Tu Viễn chỉ sợ ảnh hưởng tới chuyện phong tước, chẳng ngờ lòng dạ hắn lại độc ác thế này. Tạ gia ta trăm năm danh tiếng, vậy mà lại dưỡng ra một kẻ nhẫn tâm đến vậy."
"Ta quanh năm bôn ba bên ngoài, phụ mẫu lại thiên vị nhị đệ, những điều này ta đều biết."
"Chỉ không ngờ lòng hắn sớm đã bị quyền thế và tham vọng ăn mòn sạch sẽ."
Thì ra, đôi chân Tạ Dật chẳng phải bị quân địch làm hại, mà là chính tay huynh đệ ruột thịt!
Trong mắt hắn ánh lên nỗi đau bị người thân phản bội.
Tạ Dật ôm chặt lấy ta, như người hấp hối tìm kiếm sinh khí, giọng khản đặc nghẹn ngào:
"Tuệ Tuệ, trên đời này, ta chỉ còn mỗi mình nàng."
Vụ hương xông tẩm độc, Tạ Dật đã cho người thu thập đủ mọi chứng cứ.
Từ hiệu thuốc bào chế độc dược, đến kẻ trung gian, đến từng hạ nhân trong phủ, đều tra xét rõ ràng.
Tên tiểu tư bị bắt cũng đã giam lại, ngoài mặt chỉ nói hắn trộm đồ bỏ trốn.
Chúng ta quyết định, đã đến lúc phản công.
24
Sinh thần của Từ Hữu Dung, ta đem hương xông pha Nhuyễn Cốt Tán dâng tặng nàng ta.
Trong mắt nàng ta thoáng hiện vẻ hoảng loạn, rồi lại trấn định, thản nhiên đốt một que.
Nào ngờ lần này, hương xông ấy đã dùng đủ liều lượng độc dược.
Một nén hương vừa tàn, lão phu nhân đã mệt mỏi vô lực, ta vội vàng gọi đại phu tới.
"Trong hương xông này có Nhuyễn Cốt Tán, dùng lâu dài sẽ khiến người ta bại liệt suốt đời, phu nhân lấy thứ độc dược hại người này từ đâu ra vậy!"
Tạ Dật trầm ngâm nói: "Độc dược ư? Hương xông này là đệ muội tự tay bảo hạ nhân mang tới, ta vẫn dùng mỗi ngày."
Ta ở bên cạnh khơi mào ngọn lửa: "Từ Hữu Dung! Không ngờ ngươi lại to gan như thế, tại sao phải hãm hại phu quân của ta?"
Nàng ta trừng mắt phẫn nộ: "Ngươi có chứng cứ gì?"
Tạ Dật phất tay, tên hạ nhân vốn bị cho là "mất tích" kia liền bò tới trước mặt Từ Hữu Dung, vừa khóc vừa lạy:
"Thiếu phu nhân cứu ta! Ta đều làm theo lời người sai bảo cả!
Người bảo ta phải để Đại công tử vĩnh viễn không thể đứng dậy, đều là người xúi ta làm!"
Tạ Dật đã sớm cảnh cáo, nếu hắn không đổ tội cho Từ Hữu Dung thì cả nhà sẽ bị tru di.
Từ Hữu Dung sắc mặt khó coi, đạp hắn ngã ra rồi hướng về phía lão phu nhân:
"Con không biết gì cả, con cũng chỉ là bị người ta lừa thôi, mẫu thân!"
Lão phu nhân nét mặt phức tạp, nhưng điều khiến ta kinh ngạc là bà lại không lập tức trách phạt Từ Hữu Dung vì tội hại con ruột mình, ngược lại còn ngập ngừng:
"Ta thấy Hữu Dung cũng chỉ là vô tình…"
Cha của Từ Hữu Dung là quan tứ phẩm trong triều, nếu không có chứng cứ xác thực thì quả thật không dễ xử trí.
Ta liếc mắt ra hiệu cho Duệ Đức, hắn lập tức đưa ca ca của Thanh Cúc lên.
Người pháp y ấy chỉ tay vào Từ Hữu Dung, từng chữ như rỉ máu:
"Muội muội ta chính là c.h.ế.t trong tay người đàn bà này!"
Hắn lấy ra một mảnh giấy, xin đối chiếu nét chữ.
Nét chữ đó, chính là bí mật mà Từ Hữu Dung từng gửi cho Cốc Vũ.
"Giết Thanh Cúc, ta sẽ nâng ngươi lên làm quý thiếp."