Thông Phòng Quá Hời - Chương 7

Chỉ biết, đêm ấy mưa rơi đột ngột, cũng chẳng bằng cuồng phong nơi chăn gấm.

 

Sáng hôm sau, trời vừa rạng sáng, ta vẫn cuộn mình trong ổ chăn không muốn động đậy.

 

Hạ Lăng hôn nhẹ lên trán ta, dặn rằng hãy ngủ thêm chút nữa, rồi chàng đứng dậy rời đi, đến tiền viện xử lý công vụ.

 

Ta nào có thể yên giấc?

 

Trời mới vừa sáng, ta đã lặng lẽ ra khỏi phủ.

 

Bên trong Thiên Lâm Các đối diện, Sở Minh Triết đã sắp sẵn một bàn đầy món ta ưa thích, vừa thấy ta liền cười nói:

 

“Khổ ngày của muội sắp qua rồi.”

 

Hắn đã tra ra được, chẳng bao lâu nữa kẻ đứng sau mọi chuyện sẽ cùng sứ thần ngoại bang bí mật gặp mặt, đến lúc đó nhất định có thể một lưới bắt gọn.

 

Ta chẳng yên lòng, hỏi hắn liệu bản vẽ ngọc bội trước kia đưa ta xem, có thể bị làm giả hay không.

 

Sở Minh Triết lập tức biến sắc.

 

“Muội… muội đã thấy miếng ngọc ấy rồi? Ở chọ Hạ Lăng?”

 

Sở Minh Triết đâu phải hạng ngốc, nếu không sao có thể được Hoàng thượng trọng dụng?

 

Ta khẽ nhắm mắt lại.

 

Sở Minh Triết như bị rút hết khí lực, ngã phịch xuống ghế: “Không ngờ… quả thật lại là hắn, Hạ Lăng…”

 

Ta giận dữ: “Chuyện còn chưa xác thực, sao huynh đã dám kết luận là hắn?”

 

“Hắn giữ vật kia trong tay, còn có thể là ai?”

 

Sở Minh Triết đi tới đi lui, bất an tột độ: “Không được, muội không thể quay lại phủ nữa. Ta lập tức sắp xếp cho muội rời thành ẩn náu.”

 

Ta lắc đầu: “Không đi được.”

 

“Tại sao?”

 

“ Hạ Lăng nói hôm nay sẽ thưa với mẫu thân và tổ mẫu, rằng muốn cưới ta.”

 

“Cái gì?” – Sở Minh Triết trừng lớn mắt – “Vì sao lại muốn cưới muội?”

 

“Chàng nói… thấy ta dung mạo đoan chính, nấu ăn ngon, tính tình ôn hòa, vừa thấy đã thích. Dù sao cũng không vừa mắt nữ tử nào khác, chi bằng cưới ta làm thê tử, hai người cùng nhau tương trợ, bình an mà sống.”

 

Sở Minh Triết trầm mặc hồi lâu rồi thở dài: “Ta nhớ năm đó vì sợ người khác khi dễ muội, nên chỉ đưa thuốc mê, nào ngờ lại giống như thuốc mê lòng người vậy.”

 

“Huynh chán sống rồi phải không?” – Ta nghiến răng – “Muội không đáng sao?”

 

“Không phải, chỉ là… nấu ăn ngon, ôn hòa, nghe cứ như mộng tan thành khói.”

 

Thành thật mà nói, đêm qua khi Tam công tử nói ra mấy lời kia, ta cũng cảm thấy vỡ mộng.

 

Đến mức về sau ta chẳng còn nhớ mình có nên phản kháng hay không nữa.

 

Có lẽ Sở Minh Triết cũng không thể chấp nhận được sự thật ấy.

 

Hắn nói, nếu kẻ thông địch thực sự là Hạ Lăng, hắn nhất định sẽ phân thây lột da, xử trí không tha.

 

Nhưng ta hiểu rõ hắn.

 

Hắn càng nói cứng miệng, trong lòng lại càng giằng xé.

 

Kỳ thực hắn cũng không tin Hạ Lăng sẽ làm chuyện phản quốc.

 

Lúc ta đứng dậy cáo biệt, Sở Minh Triết còn căn dặn ta cẩn thận.

 

Gần đây, Hoàng thượng đã điều ba mươi vạn đại quân, quyết một phen nhổ tận gốc ác nhân ẩn nấp trong tối. Kẻ trong bóng tối chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để truyền tin ra ngoài.

 

Ca ta nói, mồi câu đã thả, giờ chỉ chờ cá lớn tự mình cắn câu.

 

14

 

Trở về Hạ phủ, chẳng ngờ Tam công tử bận rộn như vậy lại vừa hay ở nhà.

 

“Lại đây.” – Chàng gọi ta, rồi ôm lấy ta vào lòng, ngón tay đan vào tay ta, chậm rãi vuốt ve từng ngón một.

 

“Ngươi vào phủ làm việc được bao nhiêu năm rồi?”

 

Ta ngẩng đầu, chỉ thấy chàng mày dài nhíu nhẹ, mắt cụp xuống, ra dáng đang chuyên chú nghiên cứu tay ta.

 

Tim ta thình thịch đập, song mặt mày vẫn giữ vẻ thản nhiên.

 

“Hai năm.”

 

“Hai năm?” – Chàng hỏi lại – “Vậy trước khi đến viện ta, ngươi hầu ở chỗ tổ mẫu?”

 

“Vâng.” – Ta đáp – “Phụ thân ta vốn làm việc trong phủ, ngày trước còn sống cũng coi như ổn thỏa. Về sau phụ thân lên núi chẳng may ngã gãy chân, nhà mất nguồn thu, nên mới đưa ta vào phủ. Vì thân thế rõ ràng nên được trực tiếp an bài đến bên cạnh lão phu nhân làm nha hoàn tam đẳng.”

 

“Thân thế rõ ràng?” Hạ Lăng lặp lại ba chữ ấy, giọng khẽ siết lại, tựa như đang nghiền ngẫm điều gì.

 

Ta nhất thời chẳng thể phân rõ, hắn chỉ là đơn thuần muốn hiểu rõ về ta, hay… hay là đã biết rõ thân phận nội gián của ta rồi.

 

Ngón tay bị hắn nắm lấy, nhẹ nhàng mân mê, tê dại ngứa ngáy, ta giật ra mấy lần không nổi.

 

Ngược lại, lại bị hắn nắm chặt hơn.

 

“Trong nhà còn những ai?”

 

“Còn có đệ đệ, muội muội.”

 

“Hết rồi?”

 

“…Còn… còn một người ca ca.”

 

“Hử? Vậy sao không phải ca ngươi vào phủ làm việc?”

 

Ta thầm than trong lòng — để ca ta vào phủ? Chỉ sợ hắn phá tan cả phủ Hách mất thôi!

 

“Ca ta thuở nhỏ từng trượt chân xuống sông, bị nước cuốn trôi, đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích… A!”

 

Lời còn chưa dứt, ta đã kêu đau một tiếng — ngón tay bị Hạ Lăng cắn một cái.

 

Cắn xong, hắn vẫn thản nhiên chơi đùa với tay ta, ta nước mắt lưng tròng nhịn đau, mắt cũng đỏ hoe.

 

Chỉ nghe Hạ Lăng chậm rãi cất lời: “Miếng ngọc ngươi nhìn thấy hôm nọ trong thư phòng, ngươi có biết từ đâu mà ra không?”

 

“Hử?” – Ta lập tức ngồi thẳng dậy – ta thật sự rất muốn biết.

 

Hạ Lăng khẽ cười nhìn ta: “Là của Vương Sở Sở.”

 

Ánh mắt ta khẽ lóe — ta từng đoán là của Hạ Lăng, cũng từng ngờ là kẻ địch đưa đến — nhưng duy chỉ không nghĩ đến là… do cái kẻ tiện nhân kia đưa.

 

“Nàng ta vì sao lại tặng ngọc cho Tam gia?” – Giờ phút này, ta hỏi câu ấy, không khác gì một nữ nhân đang ghen tuông.

 

Hạ Lăng nói: “Không rõ. Chẳng phải các nữ tử đều thích tặng vật cho nam nhân sao?”

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích