“Người ta tặng là ngươi liền giữ sao?” – Chàng có biết vật kia chẳng dễ cầm lấy?
“Đâu phải ta giữ.” – Hạ Lăng đáp – “Nàng ấy mượn cớ trả sách, đưa ngọc vào hậu viện. Tiểu nha đầu không biết liền nhận, Trúc Tử tiện tay để trong thư phòng, đến khi ta phát hiện thì đã muộn.”
“Thế sao không lập tức hoàn lại?”
“Vốn cũng định hoàn, nhưng thấy ngươi có vẻ thích, nên tạm để đó.”
Ta giật mình, nói năng lắp bắp: “Ta… ta nào có thích gì chứ! Trả lại mau đi!”
Hạ Lăng cười nhẹ, lồng ngực khẽ rung, giọng khàn khàn: “Yên nhi, phải chi ngươi đang ghen?”
“Ta…” – Ta cứng họng, không cãi được.
“Chọc ngươi thôi. Vương Sở Sở hôm nay có hẹn ta, ta sẽ đích thân mang ngọc trả nàng.”
Nhưng trong lòng ta bỗng cảm thấy có điểm bất thường.
Vương phủ và Hạ phủ vốn cách nhau chẳng bao xa, trả lại một khối ngọc, sai một tiểu tư đi là đủ.
Vì sao Vương Sở Sở phải hẹn riêng gặp để nhận?
Coi như nữ nhi lòng dạ hẹp hòi, muốn gặp mặt lần nữa đi.
Nhưng Hạ Lăng đâu thể không rõ — vì cớ gì chàng vẫn nhận lời?
Lại nhớ lời ca ta nói, thiên la địa võng đã giăng, chỉ đợi hung thủ lộ diện.
Ta mơ hồ cảm thấy… Hạ Lăng không nên đi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Trúc Tử:
“Công tử, đã đến giờ rồi.”
Hạ Lăng đỡ ta đứng dậy, rồi bản thân cũng đứng lên.
“Ta đi một lát sẽ về. Ngươi ở yên trong phòng, không được bước ra ngoài nửa bước.”
Ý là… cấm túc ta rồi?
“Công tử, ta…”
“Chuyện của ngươi, đợi ta trở về hẵng nói. Nếu như… ta không về được…”
Chàng khựng lại.
“…Ngươi, hãy rời đi.”
Lúc này, dù là kẻ ngu ngốc cũng biết: có chuyện không ổn.
Hạ Lăng — nhất định đã biết thân phận của ta rồi.
Hẳn chàng cũng rõ chuyến đi này chẳng phải chuyện thường.
Nhưng… chàng vẫn muốn đi.
Ta thật muốn mở miệng hỏi hắn một câu: Rốt cuộc ngươi có phải là kẻ phản quốc, muốn đem cơ mật bán cho ngoại bang?
Nếu quả thực là như vậy, ta nên ở lại, hay nên để hắn rơi vào thiên la địa võng do ca ta giăng sẵn?
Nước mắt không kìm được rơi xuống, lệ mờ cả tầm mắt. Ta chỉ biết nắm lấy tay Hạ Lăng, nhưng một câu cũng chẳng thốt nên lời.
Hạ Lăng lại nhẹ nhàng gỡ tay ta ra, bóng lưng rứt khoát, bước đi không quay đầu.
15
Chàng vừa đi, ta lập tức muốn chạy ra ngoài báo tin, nhưng chưa kịp bước chân đã có người từ viện lão phu nhân tới.
“Ngươi cái đồ ăn cháo đá bát, Hạ gia đãi ngươi không bạc, không ngờ lại là gian tế! Người đâu, trói nó lại cho ta!”
Bọn bà tử không nói không rằng, liền xông lên trói ta lại, miệng còn nhét một miếng giẻ bẩn thỉu khiến ta buồn nôn.
Ta gắng sức giãy giụa, muốn nói: “ Hạ Lăng có nguy hiểm, thả ta ra, ta phải đi cứu người!”
Nhưng miệng không thể mở, tay chân bị trói, giãy thế nào cũng không thoát.
Cổ tay bị dây siết đến mất cảm giác, trong lúc vùng vẫy còn bị tát hai bạt tai, má nóng rát bỏng, tóc rối tung, khoé mắt đỏ hoe như máu.
Cứ thế, ta bị lôi vào trong phòng củi, đầu đập vào tường, hôn mê bất tỉnh.
Lúc tỉnh lại, trăng đã treo đầu ngọn liễu, chẳng rõ đã là canh mấy.
Đầu óc quay cuồng, tay chân tê dại, ta không khỏi thầm hỏi — Hạ Lăng bây giờ thế nào rồi?
Cửa phòng củi đã bị khoá, ta không thể ra ngoài.
Ta kêu vài tiếng, bỗng có người lén lút đến gần.
Là Tiểu Nhã.
“Minh Yên tỷ!” – Tiểu Nhã dùng chìa khoá mở cửa, vội vã cởi trói cho ta, đỡ ta dậy – “Minh Yên tỷ, Tam công tử bị vu là thông đồng phản quốc, quan binh đã bắt người đi rồi! Hạ phủ sắp loạn tới nơi! Muội trộm chìa khoá tới cứu tỷ, tỷ mau chạy từ hậu viện!”
Là Tiểu Nhã — chính là cô bé ngày trước nhờ ta viết thư về nhà, chẳng ngờ khi ấy giúp người một tay, hôm nay lại là cứu mạng trong lúc hoạn nạn.
“Tam công tử sao có thể là kẻ thông đồng phản quốc? Tin ấy từ đâu ra?”
“Nghe nói người bị Đại Lý Tự bắt rồi, Trúc Tử vội chạy về báo tin. Tỷ đừng lo Tam công tử nữa! Lão phu nhân nói tỷ là nội gián, định lấy tỷ ra khai đao. Không đi thì không kịp đâu!”
“Tiểu Nhã… cảm tạ muội.”
Ta biết tình thế cấp bách, vội cảm ơn, rồi dựa vào Tiểu Nhã dìu đỡ rời khỏi hậu viện.
“Minh Yên tỷ, đi lối cửa hông. Muội đã thu xếp xong, dọc đường không ai canh giữ. Tỷ mau đi đi.”
“Còn muội thì sao?” – Lúc này ta mới tỉnh ngộ — Tiểu Nhã cứu ta một mạng, nếu ở lại, sao có thể toàn thân?
“Minh Yên tỷ, giấy bán thân của muội vẫn còn trong Hạ phủ, muội không đi được. Tỷ đi trước đi.”
Ta luôn có cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng giờ không còn thời gian nghĩ kỹ, vẫn men theo lối cửa hông rời đi.
Trời đêm tối mịt, bóng Tiểu Nhã đứng nơi nhị môn, vừa tối vừa sâu…
16
Đến trước nhị môn, lòng ta càng thấy bất an.
Tất cả mọi việc… sao lại quá suôn sẻ như vậy?
Dọc đường không gặp một kẻ hầu, tiền viện lại hoàn toàn yên tĩnh.
Ta suy nghĩ giây lát, liền quay đầu trở lại.
Khi trở về đến viện Tam công tử, liền thấy ánh đèn sáng từ gian phòng ta.
Lặng lẽ tiến tới gần cửa sổ, chợt nghe trong phòng có tiếng tiểu nha đầu trò chuyện.
“Lưu ma ma, người nói xem, Minh Yên đã là người của Tam công tử, sao bạc tháng chỉ có mười lượng, thật là keo kiệt.”
“Có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu thôi. Ai mà nghĩ được Minh Yên lại là gian tế chứ? Nhưng mà cũng tốt, mọi tội danh cứ để nàng ta gánh, sau này lão phu nhân tra ra, chúng ta cũng có cớ để đổ hết lên đầu nàng.”
“Lưu ma ma, người nói Tam công tử liệu còn về được không?”
“Về gì mà về? Tể tướng đã sai ngươi và ta đặt mảnh ngọc ấy vào thư phòng công tử, chẳng phải là muốn lấy chàng ra làm kẻ chịu tội thay sao? Hôm nay chàng đi gặp ước hẹn, tất bị vu là thông đồng với ngoại bang, hoặc bị lưu đày, hoặc bị chém đầu, đều khó tránh khỏi.”
“Đáng thương cho tiểu thư Vương Sở Sở, phụ thân nàng ta lại đem cả ruột thịt mà lợi dụng.”