Chủ tiệm khen nức nở mắt nhìn người của hắn tinh tường, hai tấm đó là hàng đắt nhất, bảo vật của tiệm.
Ta nghe một tấm mà giá cả trăm lượng bạc thì hoảng hốt, đòi trả lại, Tạ Dật đã trả bạc xong xuôi.
"Hiếm khi ra ngoài, nàng thích thì cứ mua."
Ta bối rối, thấy áy náy, lại muốn chọn cho hắn một tấm vải.
Tạ Dật thích màu đen, chủ tiệm thấy ta rộng rãi, vội vàng mang ra một đoạn gấm đỏ đen thêu chỉ vàng, ta so thử lên người hắn, thấy thật vừa vặn, đẹp vô cùng.
Trên đường ta ríu rít nói không ngừng, hắn cũng không còn lặng lẽ như trong phòng, thỉnh thoảng đáp lời, đôi khi còn kể chuyện vui.
Chúng ta lại cùng vào một tiệm gốm sứ, bên trong đông khách.
Có người đưa mắt tò mò nhìn Tạ Dật, nhưng ánh mắt chỉ là hiếu kỳ, không như đám người trong Tạ phủ, đầy ác ý.
"Cô nương, vị công tử này là…?"
Ta hãnh diện giới thiệu:
"Phu quân ta bị thương nơi chiến trường, trước kia từng… là một Bách phu trưởng đó. Trận đại chiến ở Bình Sa Quan các người biết chứ? Chàng liều mình tử thủ, đôi chân này cũng là khi ấy bị giặc làm bị thương."
Mọi người đồng loạt xuýt xoa, ánh mắt nhìn Tạ Dật bỗng tràn đầy kính trọng.
Chương 4: Uyên ương quấn quýt
15
Trận chiến Bình Sa tổn thất nặng nề, lấy ít địch nhiều, ngăn được vó ngựa phương Bắc tràn xuống, đổi lại được sự bình yên nơi biên ải.
Nghe nói trong trận ấy, số người sống sót chỉ còn mấy trăm.
Hoàng thượng đã phong tước cho các binh sĩ còn lại, trong dân gian cũng lưu truyền nhiều chuyện về họ.
Bởi vậy dân chúng vô cùng cảm kích những vị chiến binh ấy.
Ta không nói rõ thân phận thật của Tạ Dật, sợ hắn không thoải mái.
Nhưng trong lòng, ta vẫn luôn thấy hắn thật vĩ đại.
Chúng ta mua một đôi vòng tay ngọc men sứ, ông chủ còn tặng thêm một cặp tượng Kim Đồng Ngọc Nữ nhỏ xíu.
"Vật này bày ở miếu đã được khai quang rồi, linh nghiệm lắm đấy, mang về đặt trong nhà, chưa đầy một năm sẽ có quý tử!"
Mặt ta bỗng đỏ lên, vội đẩy Tạ Dật rời khỏi cửa tiệm.
Đi một vòng, chúng ta ghé cửa tiệm của Lý thợ mộc ở phía Nam thành.
Lý thợ mộc chỉ còn tay trái, nhưng cố gắng học nghề, mở được một tiệm nhỏ nơi đất đai đắt đỏ này.
Khi cha ta còn sống, thường thở than rằng mình đủ cả hai tay mà không làm đồ tinh xảo được như ông ấy.
Tính tình Lý thợ mộc sảng khoái, ống tay áo bên phải rỗng tuếch mà vẫn tất bật lo liệu, khách đến người đi, mùn cưa b.ắ.n ra từ lưỡi bào như hoa nở.
Chúng ta vừa bước vào, Tạ Dật lặng im hồi lâu.
Lý thợ mộc thấy Tạ Dật thì cười lớn:
"Thì ra phu quân của Giang cô nương lại là vị này, quả thật là chàng trai tuấn tú, trách sao cô ấy cứ tới đây mãi, nay học làm gậy, mai lại bắt ta thêm đệm cho xe lăn, làm lão già này mệt bở hơi tai."
Ta vội ngăn ông: "Lão Lý, ai bảo lão nói mấy chuyện đó, thứ ta đặt làm đâu?"
"Ơ kìa, cô nương làm bao nhiêu thứ, tất nhiên phải cho phu quân biết mới đúng chứ. Nữ nhân ngại ngùng, ta nói hộ lại còn không vui."
Ông lấy ra một đôi khung gỗ cao tới nửa người, để ta cho Tạ Dật tập đi.
"Ta thấy vị công tử đây còn trẻ, chịu khó tập luyện, chưa biết chừng sau này lại đứng dậy được."
Ta cảm kích, trả bạc xong liền mang về.
Dọc đường ta khoe khoang khắp nơi, lại thêm việc chúng ta xuất thủ hào sảng, mấy người bán hàng nghe chuyện cũng xúm vào tặng đồ, nào là thêm một cặp Kim Đồng Ngọc Nữ, một túi hương, hai chiếc bánh xoắn dầu.
Tới lúc Duệ Đức đã chẳng thể cầm nổi thứ gì nữa, trời vừa chạng vạng, chúng ta mới về tới Tạ phủ.
Trên đường về, Tạ Dật bỗng trở nên yên tĩnh đến mức khác thường.
Ta lo lắng hỏi hắn có phải không vui không.
Cả chặng đường ta chỉ mải mê vui vẻ, chưa từng để tâm đến cảm xúc của hắn, liệu có phải ánh mắt người ngoài khiến hắn khó chịu?
Hắn lại khẽ đáp, giọng trầm thấp:
"Tuệ Tuệ, ta chỉ thấy bản thân đọc biết bao sách thánh hiền mà uổng phí, hôm nay cùng nàng ra ngoài một chuyến, ta rất vui. Nàng nói đúng, đời người là để mình sống, đâu cần bận tâm người khác nghĩ gì. Ta nhìn vị thợ mộc ấy, dù cơ thể không trọn vẹn mà vẫn ung dung hài lòng, bao người qua lại chẳng ai bận tâm đến điểm khuyết thiếu của ông ấy."
"So với ông ấy, ta cứ mãi ru rú trong nhà, thực ra mới là kẻ yếu đuối."
"Từ nay về sau, ta sẽ không như thế nữa."
16
Những lời ấy khiến ta và Duệ Đức đều vui mừng khôn xiết.
Trăng đã leo lên ngọn cây, lòng ta như ánh trăng dưới nước, lấp lánh bập bềnh, mà lại thật dịu dàng.
Từ hôm ấy, Tạ Dật không còn ngại ra ngoài nữa.
Ngày nào hắn cũng tự chống tay vào khung gỗ mà tập đi, tuy chưa thể bước đi như người thường, nhưng hắn chẳng còn nản chí.
Từ khi phát hiện hương xông có vấn đề, ta liền ngày ngày lưu tâm.
Cho đến một hôm, tiểu đồng mang tới loại hương mới, ta liền nổi giận, giữ hắn lại, để Duệ Đức nghiêm hình tra khảo, tiểu đồng kia mới khai ra, hương xông là do nha hoàn thân cận của Từ Hữu Dung mua về.
Lại là Từ Hữu Dung!
Thủ đoạn của nàng ta, ta từng nếm trải, năm xưa ba phòng, hai người c.h.ế.t thảm dưới tay nàng ta.
Giết người, cướp con, hạ độc, chuyện gì nàng ta cũng làm được.
Trong những cơn ác mộng, ta luôn thấy gương mặt đoan trang của nàng ta như tấm da người, bị lột ra, bên dưới lại là ác quỷ tóc xanh mắt đỏ.
Chính vì sợ nàng ta, ta mới tìm đến Tạ Dật.
Không ngờ, vì Tạ Dật, ta lại một lần nữa đối đầu với nàng ta.
Nhưng lần này, ta lại có được dũng khí chưa từng có.
Vì người ta muốn che chở, ta không sợ.
Ta cầm chứng cứ tới tìm Tạ Dật, vừa đúng lúc thấy đại phu đang châm cứu cho hắn