18
Thời hạn ba ngày rất nhanh đã đến, Tử Diệp lén lút ngó nghiêng trong sân.
Không giấu nổi sự hưng phấn.
Đột nhiên một bóng đen từ ngoài tường nhảy vào, nhắm ngay gáy Tử Diệp đánh một cái, tội nghiệp con bé tạo phản chưa được nửa đường đã đứt gánh giữa chừng, ngất xỉu rồi.
Ta chứng kiến toàn bộ quá trình, bốn mắt nhìn nhau đầy ngượng ngùng với tên áo đen kia.
Ta bất đắc dĩ cười cười.
Giây lát sau, tên áo đen kia thế mà lại tháo khăn che mặt xuống, chào hỏi ta.
“Tiểu thư, là ta đây.”
Hóa ra là thích khách núp bụi cỏ.
Khóe miệng ta giật giật, chân thành tán thán: “Huynh đài quả là một mãnh tướng dưới trướng cha ta.”
“Tiểu thư cũng vậy, phận nữ nhi không thua kém đấng mày râu, lại dám lấy thân làm mồi nhử, tên Cẩu Hoàng đế kia mới trúng một mũi tên.”
Nghe lời khen ngợi sai bét này, khóe miệng ta lại giật thêm cái nữa.
Thích khách núp bụi cỏ thạo nghề mở cửa cung, lần lượt đánh ngất mấy thái giám trực đêm, dẫn ta đến thẳng tẩm điện của Tiêu Thần.
“Huynh đài khinh công xuất thần nhập hóa như vậy, hôm đó tại sao lại phải núp trong bụi cỏ thế?”
Lời ta còn chưa hỏi xong, thích khách núp bụi cỏ đã nhét vào ngực ta một viên thuốc, rồi đạp ta từ trên mái nhà xuống.
Ta bất lực ngẩng đầu, nhìn thấy hắn làm động tác cứa cổ, còn dùng khẩu hình cổ vũ ta: “Cố lên.”
Tẩm điện của Tiêu Thần tĩnh lặng như tờ, cung nữ trực đêm rúc trong góc tường ngủ say, không hề nhận ra dòng nước ngầm đang cuộn chảy.
Ta rón rén đến gần long sàng của Tiêu Thần, người trên giường truyền đến tiếng hít thở sâu và đều đặn.
Tiêu Thần chưa chết, thật tốt quá.
Ta không kìm lòng được đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi sống lại.
Góc nghiêng của hắn chìm trong bóng tối, đường nét sắc sảo rõ ràng, đẹp đến mức vô thực.
Ta dùng ngón tay vẽ theo đường cong sống mũi hắn, lông mi hắn khẽ run lên một cái, ta vội vàng rụt tay lại.
Ai ngờ giây tiếp theo ta liền bị kéo vào một lồng ngực vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Ta giãy không ra, liền mặc kệ hắn ôm chặt lấy ta, như muốn khảm vào xương cốt.
Ta rúc vào lòng hắn buồn bực nói: “Ngươi tỉnh rồi, ngươi không sao.”
Hồi lâu sau, nhịp tim ta dần bình ổn, nghe thấy hắn dịu dàng nói: “Nàng đến rồi.”
Tiếp đó lại nói: “Lại đến giết trẫm?”
Nhớ tới cả hai kiếp ta đều bị hắn lừa gạt, ta bỗng thấy có chút tủi thân.
Ta vùng ra, nhìn chằm chằm vào hắn, hắn tiều tụy đi nhiều, nhưng vẫn là dáng vẻ thiếu niên thanh tú.
Tóc đen trượt xuống từ đầu vai, làm nổi bật khuôn mặt tái nhợt kia, như yêu nghiệt, như quỷ mị.
Ta đỏ hoe mắt, chất vấn hắn: “Ngươi sớm biết cha ta muốn tạo phản? Kiếp trước ông ấy đã muốn tạo phản?”
Hắn bất đắc dĩ nhìn ta, giọng điệu cưng chiều: “Phải.”
“Ngươi và Đỗ Ngọc là diễn kịch cho ta xem?”
“Phải.”
“Ngươi có phải là không có mồm không, chuyện lớn như vậy cũng không nói cho ta biết?”
“Phải.”
“Kiếp trước ta đối xử với ngươi như vậy, ngươi có phải oán hận lắm không?”
Tiêu Thần gật đầu: “Là có chút oán hận.
“Khi đó trẫm muốn đợi chuyện của cha nàng kết thúc, rồi sẽ giải thích tử tế với nàng, ai ngờ lại làm tổn thương trái tim nàng, nàng một chút cũng không niệm tình phu thê, nói hạ độc là hạ độc.
“Huống hồ trẫm không hề đề phòng nàng, đến giây phút cuối cùng mới biết nàng hận trẫm thấu xương.”
Ta giận quá hóa cười, đỏ mắt hỏi: “Tiêu Thần, ngươi nói xem, có phải ngươi yêu ta chết đi được không?”
“Phải.” Đáy mắt hắn lấp lánh ánh sáng, chân thành lại nghiêm túc.
Ngoài điện một trận náo loạn, ánh lửa nổi lên tứ phía, căn phòng vốn tối tăm bị chiếu sáng như ban ngày.
Ta nhìn người trước mắt, ký ức quay về đêm động phòng hoa chúc kiếp trước, nến đỏ cháy suốt đêm, giữa lúc chìm nổi, Tiêu Thần gục trên vai ta, cũng giống như hôm nay nói “Nhược Nhược, ta yêu nàng.”
Chỉ là vật đổi sao dời, tất cả đều không quay lại được nữa.
19
Ta khóc không kìm được, hoàn toàn không nhận ra cha ta đã dẫn binh bao vây chặt chẽ hai người chúng ta.
“Nữ nhi, con đừng có ngốc nữa.”
“Cha đừng nói chuyện! Để con khóc một lát!” Ta quay đầu quát ông ấy.
Thân hình cha ta chấn động mạnh.
Thấy ta khóc mãi không dứt, cha ta tiến lên khuyên nhủ: “Con đừng ngốc nữa, đợi cha làm dị tính vương (vương gia khác họ), cha sẽ phong con làm quận chúa!
“Đến lúc đó con muốn nam tử nào mà cha không tìm được cho con?
“Mười tên tám tên, muốn gì có nấy.
“Mở hậu cung! Cha mở hậu cung cho con! Con hà tất phải ở đây làm cái chức phi tần này, hầu hạ hắn chứ.
“Chém hắn đi, cha con ta cùng ngồi hưởng giang sơn này.”
Nghe thấy phải ngồi hưởng giang sơn, ta khóc càng thảm thiết hơn: “Cha có biết làm cái chức Hoàng đế này còn mệt hơn làm bề tôi nhiều, sao sống lại một kiếp rồi còn bắt con trị vì giang sơn nữa!”
Ta ôm chặt Tiêu Thần không buông tay, nước mắt nước mũi bôi đầy người hắn.
Cha ta mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng Lâm An Vương thì không đợi được nữa.
Rút kiếm ra, chỉ thẳng vào Tiêu Thần.
“Ngươi và ta đều là con cháu Tiêu thị, cái ghế Hoàng đế này, ngươi làm được, ta cũng làm được!
“Hôm nay, ta sẽ khiến giang sơn này đổi chủ!”
Tiêu Thần vẫn giữ vẻ phong khinh vân đạm, cười khẽ tựa người ra sau: “Giang sơn này, vốn cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngươi nếu thích, cứ lấy đi là được.
“Thay vì ngồi giữ giang sơn này mà lao tâm khổ tứ, chi bằng cùng một tri kỷ ngao du giữa đất trời.
“Hoàng đế? Trẫm chẳng qua chỉ là tù nhân của giang sơn này mà thôi.”
Trong lúc nói chuyện, hắn nhẹ nhàng đẩy ta ra, ánh mắt rực lửa.
“Nhược Nhược, trẫm thường hay nhớ lại ngày đầu tiên hai ta gặp gỡ, thật giống như một giấc mộng vậy.”
Thành công nhận được tín hiệu.
Ta hiểu ra.
Trong tay ta vẫn còn nắm viên thuốc độc kia.
Vậy thì, hẹn gặp lại lần sau.
Ta ngẩng đầu nuốt viên thuốc xuống.
Trong tiếng kinh hô của mọi người, ý thức dần dần mơ hồ.
Hình ảnh cuối cùng là khuôn mặt hối hận không kịp của cha ta.
Một luồng sáng trắng lóe lên, mở mắt ra lần nữa, lại quay về ngày tuyển tú.
20
“Nữ nhi Hàn lâm viện Đại học sĩ Đỗ Nhược, tiến lên yết kiến~”
Còn chưa kịp phản ứng lại từ trong gió tanh mưa máu, ta đã theo phản xạ cơ bắp bước lên phía trước.
“Đỗ Nhược tham kiến Hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
“Tham kiến Thái hậu, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”
Hồi lâu không có phản hồi, ta có chút chột dạ.
“Ngẩng đầu lên.” Rất lâu sau, giọng nói quen thuộc truyền đến.
Sống mũi ta cay cay, có chút muốn khóc.
Ngẩng đầu lên lại bắt gặp Tiêu Thần với vẻ mặt không cảm xúc.
“Ai gia thấy Đỗ cô nương này dung mạo như hoa, cũng là người biết chữ hiểu lễ, không biết Hoàng nhi thấy thế nào?”
Lần này cuối cùng cũng quay về quỹ đạo bình thường rồi sao.
Tiêu Thần nhíu mày đánh giá ta, giống như không quen biết ta vậy.
“Đẹp thì có đẹp, nhưng nhìn có vẻ không đủ nhu thuận.
“Bỏ thẻ bài đi.”
“Bỏ thẻ bài, ban hoa!”
Thái giám bên cạnh cao giọng tuyên bố kết quả.
Ta theo cung nữ đi ra khỏi cung điện, quay đầu nhìn Tiêu Thần từ xa.
Hắn vẫn ngồi ngay ngắn trên cao, trên mặt không nhìn ra một tia cảm xúc.
Hắn không cùng ta quay về sao?
Là sai ở đâu rồi?
Vậy Tiêu Thần đâu, ở lại thời không kia bị Lâm An Vương giết rồi?
Hay là nói những chuyện trước đây, chỉ là giấc mộng hoàng lương.
Mộng tỉnh rồi, ta lại không biết đâu là thực, đâu là ảo.
Ta như cái xác không hồn rời cung, về nhà.
Kiệu còn chưa đi đến cửa phủ, ta đã nhìn thấy mấy bóng dáng quen thuộc.
Cha, mẫu thân và cả Đỗ Ngọc.
Mẫu thân đón lấy ta nắm chặt tay: “Rớt tuyển là tốt, rớt tuyển là tốt, vào cái nơi ăn thịt người đó mẫu thân muốn gặp con một lần cũng khó.”
Đỗ Ngọc cũng cười phụ họa: “Nam nhân tốt ở kinh thành nhiều như vậy, tỷ tỷ có thể từ từ chọn lựa rồi.”
Chỉ có cha ta là bất bình thay: “Tên đó thật không có mắt nhìn, ngay cả nữ nhi ta mà cũng không nhìn trúng?”
Mẫu thân ta vội vàng kéo tay ông ấy: “Không muốn sống nữa à, sao cái gì cũng dám nói thế?”
Đâu chỉ là cái gì cũng dám nói chứ, còn cái gì cũng dám làm nữa kìa.
Ta kéo cha ta đến chỗ vắng người, lời lẽ nghiêm chính dọa ông ấy: “Cha, cha nói con rớt tuyển, có khả năng nào là do Thánh thượng đã phát hiện ra cha cấu kết với Lâm An Vương, chuẩn bị mưu phản không?”
Cha ta kinh ngạc, hoảng hốt che miệng ta lại: “Nhược Nhược, lời này không được nói lung tung đâu, sao con lại biết được?”
Ta làm ra vẻ cao thâm: “Hôm trước đi Thượng Thanh Quan cầu phúc, tình cờ bố thí cháo cho một người ăn xin, người ăn xin đó sau khi ngàn ân vạn tạ liền tặng con mấy câu, bảo con chuyển lời cho cha.”
“Giấc mộng Nam Kha rồi cũng phải tỉnh, phù sinh như mộng đều là hư không.
“Chuyện cha đang mưu tính, cuối cùng sẽ nhận lấy kết cục hại người hại mình.
“Đời người như một giấc mộng lớn hư không, thanh xuân bạc đầu, chẳng qua chỉ trong nháy mắt, sao không trân trọng người trước mắt.
“Con không tin cha không biết chuyện này hung hiểm thế nào, đến lúc đó nếu bại, cha, mẫu thân, con và muội muội đều sẽ vạn kiếp bất phục.”
Hồi lâu sau, tay cha ta cuối cùng cũng vô lực buông thõng xuống.