15
Có lẽ tiếng vỗ muỗi tay không của ta quá lớn trong đêm tối, đã thu hút sự chú ý của thị vệ tuần tra.
Chỉ trong chốc lát, hai người chúng ta đã bị bao vây tầng tầng lớp lớp.
Ta bất lực chui ra khỏi bụi cỏ, cười xin lỗi với thích khách đại ca.
Giây tiếp theo, Hoàng hậu vừa chạy tới liền phát ra tiếng hét chói tai: “Tư thông! Đây là tư thông!”
“Thản Đáp ứng tư thông với thị vệ trong Ngự hoa uyển! Đang điên loan đảo phượng không biết trời đất là gì!”
“Thản Đáp ứng, hiện giờ nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi còn gì để nói, lôi hai kẻ này ra ngoài đánh chết ngay lập tức!”
Dường như kích hoạt phải nhánh truyện bắt gian nào đó, Hoàng hậu tuôn ra từng câu từng chữ, vô cùng thuần thục.
Ta cúi đầu nhìn quần áo của mình, bắt gian không cần quan tâm đến luật pháp cơ bản sao?
Nhưng chẳng ai cho ta thời gian biện giải, ta bị hai tên thị vệ cưỡng ép ấn xuống đất.
“Càn rỡ!”
Đôi giày màu vàng sáng xuất hiện trước mắt ta.
Xin lỗi nhé Tiêu Thần, ta vốn định kéo dài đến khi gia yến kết thúc, cứu ngươi một mạng.
“Hoàng thượng, Thản Đáp ứng tư thông với thị vệ đã là nhân chứng vật chứng rành rành, Hoàng thượng còn muốn bao che cho nàng ta sao?”
Ủa, chữ Thản trong Thản Đáp ứng chẳng lẽ là chữ Thản trong bao che (thản hộ) sao?
Ta thất thần trong giây lát, thích khách đại ca bên cạnh cũng rất “Phật hệ” mà từ bỏ chống cự.
“Thản Đáp ứng cứu giá có công, lập tức sắc phong làm Thản Quý nhân.”
Không khí ngưng trệ, hai tên thị vệ sau lưng luống cuống buông tay ra.
Giữa việc quỳ xuống tạ ơn và quỳ xuống dập đầu, ta chọn đứng lên.
Ta phủi bùn đất trên tay, nháy mắt với Hoàng hậu.
Thấy chưa, ta là cha nuôi của hắn, còn ngươi, chỉ là Hoàng hậu do chính miệng hắn sắc phong mà thôi.
Hoàng hậu xấu hổ và giận dữ không thôi, trong mắt tóe lửa, không phục nhìn về phía Tiêu Thần.
“Hoàng hậu, cách ăn mặc của người này là thị vệ sao?”
“Ngươi là thị vệ à?”
Tiêu Thần lười tranh cãi với Hoàng hậu, quay đầu hỏi thích khách đại ca.
“..”
“..”
“Ta là thích khách.” Thích khách đại ca dường như mắc bệnh không nói thật sẽ chết vậy.
“Nhìn xem, Thản Quý nhân sớm biết có thích khách mai phục ở nơi này, lại có thể không màng sống chết mà chu toàn với thích khách.”
“Hoàng hậu ngươi nói xem, chuyện này không đáng thưởng sao?” Tiêu Thần bâng quơ vài câu, đã đóng đinh thân phận cha nuôi của ta.
“Thản Đáp ứng câu kết với thích khách, tội này dường như còn lớn hơn.” Hoàng hậu còn muốn tranh luận với hắn vài câu, lại bị hắn ngắt lời.
“Hoàng hậu chớ có làm hỏng ánh trăng đêm nay.”
Nói xong, liền đi thẳng về phía ta: “Đêm nay, trẫm đến chỗ Thản Quý nhân.”
Khóe miệng ta giật giật, ngươi đừng có mà dây dưa vào ta.
Trăng lạnh như nước, rải xuống đầy đất ánh sáng trong trẻo, nhìn Tiêu Thần đang tắm mình dưới ánh trăng, ta bỗng thấy sống lưng lạnh toát.
Là trong mơ, hay là ở kiếp trước, chuyện này hình như có chỗ nào đó không đúng.
Ta nắm lấy tay áo Tiêu Thần, nôn nóng muốn nói gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng gió rít gào, trên mặt truyền đến cơn đau nhói buốt, Tiêu Thần một tay kéo ta ra sau lưng che chở.
Trong sự hỗn loạn, ta nhìn thấy một mũi tên tẩm độc cắm thẳng vào ngực Tiêu Thần.
Đập vào mắt đều là màu đỏ.
16
Đây là lần thứ hai ta trực tiếp đối mặt với cái chết của Tiêu Thần.
Lần trước, ta ngày ngày hạ độc vào thức ăn của hắn, ta nhìn hắn tiều tụy đi từng ngày, đối với cái chết của hắn là có dự cảm trước.
Ta mỗi ngày đều nghĩ, còn nửa năm, còn một tháng, còn một ngày.
Đợi đến khi ngày đó thực sự đến, hắn nằm trên giường thở dốc như cá chết, hình dáng tiều tụy, nhưng vẫn cố hết sức nắm lấy tay ta, móng tay đỏ thắm của ta đặt trên làn da xám ngoét của hắn, khiến người ta vô cớ cảm thấy bi thương.
Ta hất tay hắn ra, ghé sát vào tai hắn: “Tần thiếp chúc Hoàng thượng, vạn thọ vô cương, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Trong lời nguyền rủa độc địa của ta, hắn không cam lòng mà nhắm mắt lại.
Chuyện cũ mồn một trước mắt, hôm nay lại tái diễn.
Xung quanh tiếng người ồn ào náo động, tất cả thái y của Thái y viện đều đã đến, từng chậu nước máu bưng ra, từng bát thuốc thang bưng vào.
Ta đờ đẫn đứng tại chỗ, mặc cho Tiêu Thần nắm chặt lấy tay ta, nhưng không hề hất ra.
Tại sao Tiêu Thần lại đỡ cho ta mũi tên đó.
Mũi tên đó vốn dĩ là nhắm vào ta, nếu như không có hắn…
“Chát!” Hoàng hậu tát một cái vào mặt ta, lòng bàn tay quét qua vết thương do mũi tên sượt qua, đau.
“Tiện nhân!” Nàng ta tức đến phát run, nhưng lại sợ làm kinh động Tiêu Thần, hạ thấp giọng mắng ta.
Ta sờ vết thương trên mặt, cười lạnh một tiếng.
“Chát!” một tiếng, trở tay tát lại.
“Ngươi dám đánh ta???”
Trong cái cung này có gì mà ta không dám chứ? Ta thổi thổi bàn tay đang sưng đỏ.
“Nếu không phải Bệ hạ che chở ngươi, ngươi tưởng cái mạng nhỏ của ngươi có thể giữ đến ngày hôm nay sao?”
“Vậy ngươi giết ta đi?” Giết ta thì chúng ta làm lại từ đầu, nói không chừng còn có thể cứu Tiêu Thần một mạng.
Làm lại? Đúng, chỉ cần tự kết liễu mình, là có thể quay lại một lần nữa.
Ta đột nhiên không muốn Tiêu Thần chết, dù sao ta cũng sẽ không chết, hắn cũng sẽ không chết, chúng ta còn rất nhiều cơ hội.
Ta rút cây trâm vàng trên đầu ra, trở tay định tự sát.
Không có cơn đau như dự đoán, thị vệ bên cạnh Hoàng hậu đã ngăn ta lại.
“Ngươi là người trong lòng của Hoàng thượng, sao có thể dễ dàng tự vẫn?”
“Nếu Hoàng thượng tỉnh lại, còn tưởng là bổn cung lấy mạng ngươi.”
“Chẳng phải ngươi cố ý khiến bổn cung và Hoàng thượng bất hòa sao?”
Hoàng hậu từ trên cao nhìn xuống ta, trong mắt đều là vẻ khinh thường.
“Giam lỏng tiện nhân này trong cung, không có ý chỉ của ta, không được thả ả ra.
“Ồ đúng rồi, phái người canh chừng ả, nếu ả muốn tự vẫn, lập tức đến bẩm báo với ta.”
17
“Tiểu thư, nô tỳ đã nói sớm với người rồi, người không nỗ lực, chúng ta sẽ phải ở lãnh cung thôi.” Tử Diệp bưng một bát cơm thiu đặt mạnh xuống trước mặt ta.
Ta mân mê bộ hộ giáp đỏ thắm trên tay, lơ đễnh nói: “Chuyện này không quan trọng, quan trọng là chúng ta phải giữ thể diện.”
Tử Diệp một chưởng đánh bay bộ hộ giáp trên tay ta: “Chủ tử học cái thói này ở đâu thế, người khác nói thể diện thì thôi đi, người lúc thì tát Hoàng hậu, lúc thì cùng thích khách trốn trong bụi cỏ, người nói thể diện với nô tỳ sao?”
Được rồi, không diễn tiếp được nữa.
Ta nằm ngửa bốn vó lên trời trên giường, chán đời hỏi Tử Diệp: “Ngươi đi nghe ngóng xem, Hoàng thượng đã tỉnh chưa?”
Tiêu Thần chắc chắn chưa chết, nếu hắn chết, Hoàng hậu chắc chắn là người đầu tiên đến giết ta.
“Không ngờ chủ tử và Hoàng thượng lại lưỡng tình tương duyệt.” Tử Diệp lấy khăn tay lau giọt nước mắt không tồn tại, chuyển sang nằm ườn ra giống ta, “Nhưng nô tỳ cũng bị cấm túc rồi, cũng chẳng quen biết thị vệ nào, không nghe ngóng được chút gì.”
Đang lúc hai chúng ta mắt to trừng mắt nhỏ, không biết phải làm sao, trên trời đột nhiên bay tới một con bồ câu đưa thư xám xịt.
Con bồ câu này lượn vòng trên xà nhà hồi lâu, giống như cuối cùng cũng tìm được đường, thả xuống một bức thư.
Ta bò dậy từ trên giường, nhặt bức thư lên.
“Nữ nhi ngoan, mở thư bình an, ba ngày sau, vi phụ sẽ cùng Lâm An Vương khởi binh, đến lúc đó con hãy cùng ta nội ứng ngoại hợp, nhân lúc hỗn loạn lấy mạng Cẩu Hoàng đế.”
Ta cầm bức thư, lật đi lật lại xem mấy lần.
Không tệ, lời lẽ ngắn gọn, chủ đề rõ ràng.
Nhưng mà cha ơi, cha là Đại học sĩ Hàn lâm viện, học cái gì không học, sao lại học người ta tạo phản thế?
Cha là quan văn, tạo phản kiểu gì vậy???
Chẳng lẽ giết vua là bản năng, trong máu của Đỗ gia chúng ta chảy dòng máu mang hai chữ “giết vua” sao?
Đầu ta bỗng đau nhức, các manh mối xâu chuỗi lại với nhau, bừng tỉnh đại ngộ.
Tại sao lại có hai tên thích khách? Bởi vì có một tên là do cha ta cài vào.
Tại sao kiếp trước cha ta không tạo phản? Bởi vì ta đã giết vua tạo phản rồi, giúp cha một bước lên trời rồi.
Tại sao Đỗ Ngọc kiếp này lại gả cho Lâm An Vương, hóa ra cha ta và Lâm An Vương đã sớm cấu kết với nhau.
Ta chợt phát hiện ra, lòng lang dạ sói là cha ta, lang tâm cẩu phế là ta.
Nhất thời ta trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hối hận không kịp.
Tử Diệp thò đầu ra từ phía sau, có chút hưng phấn hỏi: “Lão gia lại có chí lớn như chim hồng hộc thế sao, chỉ là tiểu thư, ba ngày sau hai ta phải hành động như thế nào a?”
Quả nhiên Đỗ gia chúng ta, toàn viên ác nhân.
Ta xua tay tỏ vẻ hoàn toàn không biết, con bồ câu ngốc nghếch trên mái hiên kia lại vỗ cánh bay trở lại.
Hóa ra trên cái chân kia còn có một bức mật thư nữa.
Ta nóng lòng giật lấy mật thư từ chân nó, bên trên viết tóm tắt phương án tác chiến: [Ba ngày sau, tự khắc có người tiếp ứng.]
Ta tối tăm mặt mũi.