41
Tên Diêm Vương bá đạo, đẹp trai này, nói muốn làm bạn trai của tôi.
Anh bảo tôi đừng ganh tị với bạn ma Tiểu Hạ nữa. Đi theo anh, tôi không chỉ được sống ở âm phủ mà còn có thể ngang dọc khắp nơi trong âm phủ.
Tôi đâu phải cua, đi ngang để làm gì chứ?
Tôi lập tức từ chối.
Hơn nữa, tôi còn vạch trần lời nói dối của anh về việc ăn tôi.
“Bổn vương không thích ăn ma, nhưng em chọc ghẹo bổn vương, còn ôm bổn vương ngủ hết đêm này qua đêm khác. Tội này… đủ để em bị đưa xuống chảo dầu, tan thành tro bụi rồi đấy.”
Anh cười lười nhác, “Bổn vương không ép buộc em. Chính em tự chọn đi: Yêu đương với bổn vương, hoặc bị chiên thành tro.”
Dưới sự đe dọa và dụ dỗ của anh, tôi cảm động đến mức muốn khóc…
Cuối cùng, tôi cũng được trải nghiệm tình yêu ngọt ngào… À không, là bị ép phải trải nghiệm.
42
Khi tôi gật đầu đồng ý, Diêm Vương lấy đi chiếc kẹp tóc hình con bướm của tôi, nói rằng đó sẽ là vật đính ước.
Anh vuốt ve mặt tôi, dịu dàng nói: “Làm người phụ nữ của bổn vương, em không cần phải làm việc nhà nữa. Sau này, mọi việc trong nhà cứ để bổn vương lo.”
Tất cả giao cho anh ấy sao?
Chẳng lẽ tôi vừa nhận được một người bạn trai bá đạo cưng chiều vợ?
Nhưng ngày hôm sau, tôi mới hiểu rằng, làm Diêm Vương khác xa với những con ma bình thường.
Chỉ cần anh vận chút pháp lực, cây lau nhà tự lau, bát đĩa tự rửa, nhà vệ sinh cũng tự sạch sẽ…
Con đường tôi từng đi qua dài nhất, chính là những chiêu trò của Diêm Vương.
Anh còn nói rằng, chỉ cần tôi chủ động hôn anh một cái, anh sẽ cho tôi một tỷ.
Một cái hôn, đổi lấy một tỷ.
Nhiều lắm sao?
Không hề.
Bởi vì ở nhân gian, tờ tiền có mệnh giá một tỷ âm phủ đã được in ra, dẫn đến lạm phát ở địa phủ.
Bây giờ, một tỷ chỉ tương đương với một trăm nhân dân tệ trước khi lạm phát.
Mức lương tháng của tôi là mười lăm tỷ.
Vậy nên, để lấy lại số tiền mồ hôi nước mắt của mình, từ sự ngại ngùng rụt rè ban đầu, tôi bắt đầu tranh thủ mọi cơ hội, đè Diêm Vương ra mà hôn.
Dù sao thì, nếu tôi không hôn anh, anh cũng sẽ hôn tôi.
Vậy thì, tôi còn không bằng chủ động hôn trước.
Mỗi ngày tôi hôn anh mười lần, tám lần, kiếm lại được một tỷ mỗi ngày.
43
“Những ngày qua, cậu với Diêm Vương thế nào rồi?” Tiểu Hạ dùng khuỷu tay huých nhẹ tôi, mặt đầy vẻ trêu chọc.
Tôi đỏ mặt: “Vẫn như trước thôi.”
Vẫn là kiểu không biết xấu hổ mà thân thiết…
“Anh ấy có thích cậu không?” Tiểu Hạ hỏi.
“Tớ không biết.” Tôi ghé sát tai cô ấy, nhỏ giọng nói, “Nhưng anh ấy bảo tớ làm bạn gái của anh ấy.”
“Trời ơi, thật hả?” Tiểu Hạ không kiềm được hét lên.
Quản lý Trần đi ngang qua, chỉ vào chúng tôi: “Hai đứa lại trốn việc phải không? Phạt lương, mỗi người một tỷ!”
“Chị Trần, đừng mà!” Tiểu Hạ chạy đến, cười tít mắt kéo tay quản lý, “Không phải chúng em đang bàn chuyện đại sự của cuộc đời của Sơ Thất sao?”
“Chuyện đại sự? Đại sự gì?” Quản lý Trần nhìn tôi.
Tôi vội xua tay: “Không có, không có gì hết!”
Tiểu Hạ thì nói to: “Cậu ấy có người yêu rồi!”
Quản lý Trần tròn mắt: “Người yêu á?”
Tiểu Hạ đáp: “Là bạn trai.”
“Thật vậy sao?” Quản lý Trần cười, “Tin vui, tin vui. Thế này đi, hôm nay chỉ phạt lương Tiểu Hạ thôi.”
Tiểu Hạ nghe xong thì ngẩn ra: “Hả?”
Quản lý Trần: “Phạt lương Tiểu Hạ hai tỷ, coi như chúc mừng Sơ Thất tìm được người yêu.”
Tiểu Hạ than: “Chị sao không giết luôn em đi cho rồi? Phạt lương em chẳng khác nào lấy mạng em cả!”
Tôi đứng bên cạnh, cười đến đau cả bụng.