Nhất Kiến Sơ Tâm - Chương 1

01

 

Tôi tên là Sơ Thất, là một nữ quỷ vừa tròn 18 tuổi.

 

Tôi qua đời vào ngày 7 tháng 8 âm lịch, nhưng không có ký ức gì cả. Mọi người đều gọi tôi là Sơ Thất.

 

Những con ma như tôi, không biết mình vì sao chết, không biết mình là ai, thường được gọi là oan hồn.

 

Không có thân phận, không ai thờ cúng, cũng chẳng thể đầu thai.

 

Ngay cả âm phủ cũng không quản lý chúng tôi, miễn là không phạm luật âm giới thì cứ để mặc chúng tôi tự sinh tự diệt.

 

Những cô hồn dã quỷ như chúng tôi, không được âm phủ cung cấp bất kỳ nguồn sống nào, đành phải liều mạng làm thuê ở nhân gian để cầm cự qua ngày.

 

Là ma thì thuộc âm thể, ban ngày dương khí ở nhân gian rất mạnh, cực kỳ tổn hại với ma quỷ.

 

Dù vậy, ban ngày chúng tôi vẫn phải tìm một góc tối để trốn và ngủ, nhưng cũng không tránh được việc tổn hao hồn phách.

 

Nhưng chẳng còn cách nào khác. Quỷ cũng có thất tình và ngũ giác, đói thì không chết, nhưng lại rất đau đớn.

 

Đặc biệt là với một kẻ tham ăn như tôi.

 

Trong năm thứ hai làm ma, toàn bộ tiền tôi kiếm được đều dùng để mua đồ ăn.

 

Khi các oan hồn nữ khác dành tiền để làm đẹp, mơ ước câu được một nam quỷ có thân phận để được dẫn về âm phủ kết hôn và có cơ hội sống ổn định, thì trong đầu tôi chỉ có:

 

“Ồ, món này ngon đấy.”

 

“Món kia cũng ngon. Ừm, ngon thật, tuyệt quá!”

 

Người bạn làm việc chung với tôi Tiểu Hạ thường hay ca cẩm nói trong đầu tôi chỉ có đồ ăn, ngay cả việc cưa cẩm một nam quỷ cũng không biết, thật phí hoài khuôn mặt xinh xắn này.

 

Cô ấy thậm chí từng nghi ngờ tôi khi còn sống đã “chết vì no”.

 

Tôi nghĩ chắc không phải.

 

Trong bảy ngày đầu sau khi chết, tôi lờ mờ nhớ được vài mảnh ký ức vụn vặt.

 

Trước khi chết, tôi chảy rất nhiều máu, đau đớn kinh khủng.

 

Tôi chắc chắn cái chết của mình còn thảm hơn nhiều so với việc chết vì no.

 

02

 

“Sơ Thất, tối nay tớ đi tìm bạn trai đây. Cậu định ngủ ở đâu?” Sau giờ làm, Tiểu Hạ hỏi tôi.

 

Tôi cười đáp:

 

“Ôi trời, cậu đừng lo cho tớ. Tớ có khối chỗ để ngủ mà.”

 

Mấy ngày trước, căn nhà hoang mà tôi và Tiểu Hạ “ở tạm” bị chủ nhà phá dỡ để xây mới. Chúng tôi đành phải tìm nơi khác.

 

Tối qua, tôi ngủ trong một nhà vệ sinh công cộng bên ngoài.

 

Ở nhân gian, hầu hết các gia đình đều có môn thần gia tiên, cho nên ma bên ngoài như chúng tôi không thể vào được.

 

Nhưng có một số nhà có nhà vệ sinh dùng chung đặt bên ngoài, không thuộc sự cai quản của môn thần.

 

Nhà vệ sinh âm khí nặng, thích hợp cho ma ở.

 

Nhưng mà… nó quá hôi.

 

Tối nay, tôi quyết định phải đổi chỗ ngủ.

 

Tôi lang thang một hồi lâu, trời sắp sáng mà vẫn chưa tìm được nơi nào.

 

Khi tôi định ngủ tạm dưới gầm cầu, bất chợt xoay người lại và thấy một căn biệt thự vẫn còn sáng đèn.

 

03

 

Tôi đi đến gần và phát hiện ra căn biệt thự này không có môn thần.

 

Tôi len lén lẻn vào.

 

Không chỉ không có môn thần mà ngay cả gia tiên cũng không có!

 

“Trời ơi, sao tôi may thế này? Gặp đúng một chủ nhà tốt bụng như vậy!”

 

Trong căn biệt thự rộng lớn, từ trên lầu truyền xuống âm thanh nước chảy tí tách.

 

Tò mò, tôi cứ thế nghênh ngang leo lên lầu.

 

Dù sao thì đây là nhân gian, người thường không thể nhìn thấy tôi.

 

 

Lầu hai có ba căn phòng. Tôi lần lượt xuyên tường vào xem từng phòng một.

 

Cuối cùng, tôi đi theo âm thanh kia và bước vào một căn phòng lớn nhất.

 

Đây chắc chắn là phòng của gia chủ!

 

Căn phòng có tông màu xám nhạt, thiết kế tinh tế và nhã nhặn.

 

Ngay lúc này, âm thanh nước chảy lại vang lên.

 

Tôi quay người và thấy một căn phòng nhỏ được xây toàn bằng kính.

 

Vì tò mò, tôi lập tức xuyên qua tường bước vào.

 

Vừa vào đến nơi, trước mắt tôi là một dáng người đàn ông cao ráo, làn da trắng trẻo, và…

 

– “Á!!!” Tôi hét lên, vội lấy tay che mắt, hoảng hốt xoay người xuyên tường trở ra.

 

Thì ra đó là chủ nhân ngôi nhà này đang… tắm!

 

04

 

“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn, mình đâu phải kẻ háo sắc.”

 

Nhưng mà, tôi – một kẻ không háo sắc, lại quay người bước vào phòng tắm một lần nữa.

 

Tuyệt đối không phải là vì muốn lén nhìn anh ấy tắm đâu…

 

Tôi chỉ đột nhiên nhớ ra rằng mình cũng có thể tắm ở đây, thế nên tôi mới muốn xem anh ấy sử dụng mấy cái vòi nước đó như thế nào thôi.

 

Vì không có ký ức của kiếp trước, rất nhiều thứ tôi đều phải học lại từ đầu.

 

Nhưng khi tôi bước vào, anh ấy đã tắm xong rồi.

 

Anh mặc một chiếc áo dài rộng màu trắng, rồi bước ra ngoài.

 

Tôi cũng đi theo anh ra ngoài.

 

Khi anh ấy ở trong phòng, tôi không dám tắm.

 

Đang tắt nước mà tự nhiên lại bật lên, thử hỏi ai mà không sợ chứ?

 

Ma hù dọa người vô tội không có lý do là phạm luật âm giới, nhẹ thì bị giam giữ và phạt tiền, nặng thì ngồi tù chịu tội.

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích