9
Phu quân từ võ trường trở về, lại quan sát thêm một thời gian.
Phát hiện Xuân Hà chẳng có thần thông quảng đại gì, bèn dứt khoát tống cổ nàng ta đi, đày xuống làm nha hoàn quét tước ở một viện bỏ hoang không người ở.
Đại thọ của bà bà sắp đến, ta cũng trở nên bận rộn.
Công công đi du ngoạn bên ngoài cũng đã trở về, trong phủ đã lâu không náo nhiệt như vậy.
Hôm nay lúc dọn hoa, ta gặp lại Xuân Hà, vết thương của nàng đã lành hẳn.
Nàng ta dường như đã trưởng thành hơn một chút, ánh mắt nhìn ta không còn lộ rõ vẻ oán hận như trước, đã học được cách che giấu.
Ta nhìn bộ dạng cúi đầu ngoan ngoãn của nàng, khóe miệng khẽ nhếch, quả nhiên là có tiến bộ.
Có điều, vẫn chưa đủ thông minh.
Người đủ thông minh sẽ không viết dã tâm rành rành lên mặt như thế.
Ta bảo nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt nàng.
Chắc hẳn nàng đã gặp lại người biểu ca nhiều năm không gặp rồi nhỉ.
Thế nên mới tiều tụy, lực bất tòng tâm đến vậy.
Ta nở một nụ cười mỉm, nói: “Xuân Hà à, tuy ngươi từng lầm đường lạc lối, làm sai chuyện, nhưng dẫu sao cũng là người từ viện của ta đi ra.”
“Ngươi cũng đã đến tuổi xuất giá, giống như những người khác, ta cũng đã chuẩn bị cho ngươi một phần của hồi môn, hãy sống cho tốt nhé.”
Hạ nhân bình thường nếu nghe được lời này của chủ tử, không nói đến chuyện cảm động rơi nước mắt, thì ít nhất cũng phải vui mừng khôn xiết.
Nhưng Xuân Hà lại cứng đờ người, như đang cố kìm nén điều gì.
Xem ra ta đoán đúng rồi.
Kẻ khiến Xuân Hà chết thảm, chính là tên biểu ca kia.
Nhưng mà, cho dù có kiếp trước thật, ta cũng chẳng làm gì sai, chỉ là thả nàng xuất phủ theo thông lệ.
Nếu nàng không muốn gả thì đừng gả, hoặc là cầu xin ta làm chủ, chỉ cho nàng một mối hôn sự tốt đẹp.
Đằng này nàng lại quy hết mọi tội lỗi lên đầu ta.
Sống lại rồi cũng chỉ chăm chăm muốn báo thù ta.
Nhưng ta thì làm gì sai chứ?
Dưới sự nhắc nhở của người bên cạnh, Xuân Hà mới nhớ ra việc tạ ơn.
Ta nhìn bộ dạng miễn cưỡng của nàng, khóe miệng càng cong lên.
Dao găm vào tim mới là đau đớn nhất.
Đã dám động tâm tư hại Hồ Liễn của ta.
Thì phải có giác ngộ gánh chịu hậu quả này.
10
Có lẽ tên biểu ca kia thực sự là nỗi ám ảnh của Xuân Hà.
Sau khi gặp lại biểu ca, có thể thấy rõ bằng mắt thường, Xuân Hà bắt đầu trở nên nôn nóng, bồn chồn.
Nàng ta tìm mọi cách để tiếp cận phu quân ta mấy lần, nhưng đều thất bại.
Thu Từ ở bên cạnh ta vô cùng cảm động: “Phu nhân, cô gia đối với người vẫn là tình sâu nghĩa nặng.”
Ta khẽ cười nhạt, trong lòng chẳng cho là vậy.
Phu quân không phải không có thiếp thất, ta hiểu tính nết của hắn, hắn chẳng qua là chướng mắt Xuân Hà mà thôi.
Hai vị di nương của hắn, một người dung mạo như hoa như ngọc, một người tài nghệ song tuyệt.
Đều là những kẻ có công phu hầu hạ người khác.
Xuân Hà xuất thân nha hoàn, tài không bằng họ, sắc cũng kém xa.
Dĩ nhiên là không lọt được vào mắt xanh của phu quân.
Nói hắn đối với ta tình sâu nghĩa nặng thì không hẳn, nhưng hắn vẫn giữ đủ thể diện cho ta.
Dù sao Xuân Hà cũng từ viện của ta đi ra, nếu thật sự để nàng ta trèo cao thành công, thì mặt mũi ta biết để đâu?
Hắn cho ta thể diện, ta giúp hắn cai quản hậu trạch yên ổn.
Nói cho cùng cũng chỉ là mỗi bên đều lấy thứ mình cần mà thôi.
Tiệc mừng thọ diễn ra đúng như dự kiến, khách khứa chật nhà.
Trong tiếng nâng ly cạn chén, những lời chúc tụng tốt lành được mọi người tuôn ra như suối.
Dỗ cho công bà cười đến híp cả mắt.
Chỉ là ở cách đó không xa, ta nhìn thấy bóng dáng của Xuân Hà.
Trong lời nói của Thu Từ ẩn chứa sự lo lắng: “Phu nhân, con tiện nhân kia không an phận, người hà tất phải gọi ả ra hầu hạ làm gì?”
“Nếu thiếu người làm, sao không mua thêm vài người nữa?”
Ta nâng chén lưu ly trước mặt lên, ghé sát còn ngửi thấy mùi rượu nồng nàn.
Con bé Thu Từ này thì hiểu cái gì?
Ta thả Xuân Hà ra, nàng ta mới có cơ hội chứ.
Tiệc tàn, mọi người trong phủ đều đang mệt mỏi rã rời.
Ta đã tháo bỏ trâm cài, chuẩn bị nghỉ ngơi thì có một tiểu nha hoàn vội vã chạy đến, mời ta sang Tùng Hạc Đường một chuyến.
Ta gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ, lúc đi không mang theo Thu Từ, mà sai nàng đi làm việc khác.
Vừa đi đến bên ngoài Tùng Hạc Đường, đã nghe thấy bên trong ầm ĩ một trận.
Bước vào liền thấy Xuân Hà quỳ trên mặt đất, khóc đến hoa lê đái vũ.
Bên cạnh là công công mặt mày xanh mét và bà bà với vẻ mặt lạnh tanh.
Ta hành lễ xong mới biết rõ đầu đuôi câu chuyện.
Hôm nay trong tiệc thọ, công công uống quá chén vài ly, Xuân Hà liền muốn nhân cơ hội này, leo lên giường của công công.
Xuân Hà cắn chặt môi, dáng vẻ “ta thấy mà thương”, ra sức lắc đầu nguầy nguậy.
Đúng lúc này, phu quân cũng tới, đêm nay hắn nghỉ lại chỗ di nương.
Ta và hắn cùng nhau tạ tội, may mà công bà không trách phạt.
Sau khi đứng dậy, ta nhíu mày, Xuân Hà muốn làm di nương của phu quân không thành, liền muốn chuyển sang làm thiếp của công công sao?
Chẳng lẽ nàng ta còn tưởng rằng, làm như vậy là có thể trở thành bà bà trên danh nghĩa của ta, leo lên đầu ta ngồi?
Nàng ta đúng là mụ mẫm đầu óc rồi.
Chưa nói đến việc công công đã ngoài năm mươi, bà bà ta cũng chẳng phải kẻ nhân từ nương tay.
Bà tuy bây giờ ăn chay niệm Phật, không can dự vào những chuyện tranh đấu dơ bẩn, nhưng đó là trên cơ sở không đụng chạm đến lợi ích của bà.
Ta hạ lệnh đánh Xuân Hà ba mươi gậy, rồi bán đi.
Xuân Hà nhìn ta với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, trong mắt tràn đầy oán độc.
Ta chẳng để tâm đến nỗi hận của nàng, sai người lôi nàng xuống.
Nhưng ngay khi chuẩn bị hành hình, bên ngoài có người vào bẩm báo rằng người của Trương đại nhân đến.
Trong lòng ta khẽ cười.
Cuối cùng cũng tới rồi.