1
Xuân Hà, ả nha hoàn nhị đẳng trong viện của ta dạo gần đây hành xử có chút kỳ lạ.
Nàng ta cứ lén lút t r ộ m nhìn ta.
Thi thoảng bắt gặp ánh mắt ấy, ta còn kịp trông thấy nét oán h ậ n chưa kịp giấu đi nơi đáy mắt.
Thế nhưng ta đối đãi với kẻ dưới xưa nay vốn luôn hậu hĩnh.
Nha hoàn hay sai vặt trong phủ hễ đến tuổi, ai muốn về quê ta đều cho chuộc thân, ai muốn ở lại thì cứ việc ở lại.
Ta tự hỏi lòng chưa từng bạc đãi nàng.
Chẳng hiểu nỗi h ậ n kia từ đâu mà ra.
Đến khi ta để tâm quan sát kỹ hơn thì lại thấy mọi sự vẫn bình thường như cũ.
Có lẽ là do ta đa nghi quá rồi.
Mà thôi cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ là một nha hoàn nhị đẳng cỏn con, cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì lớn lao.
Nếu nàng an phận thủ thường, tương lai ta sẽ cho nàng một chốn đi về tử tế.
Còn nếu tâm địa bất chính, cứ việc bán đi là xong.
Mãi cho đến hôm nay, khi chiếc áo ta thường mặc bị móc xước chỉ, ta mới lập tức nhận ra điểm bất thường.
Quả nhiên, Xuân Hà – kẻ vốn phụ trách việc đến phòng giặt ủi lấy y phục đã không thấy tăm hơi.
Thay thế nàng trực đêm nay là một tiểu nha hoàn lạ mặt.
Tiểu nha hoàn kia cắn chặt môi, run rẩy bẩm báo rằng Xuân Hà đã ra khỏi phủ.
Nàng ta nói Xuân Hà đoán chắc lão gia sẽ gặp chuyện chẳng lành trên đường nên nhờ nàng trực thay, còn bản thân thì vội vã đi cứu giá.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, tay mân mê chiếc lược sừng tê giác, chậm rãi suy ngẫm về lời tiểu nha hoàn vừa nói.
Xuân Hà ư, thú vị thật đấy.
2
Phu quân vâng mệnh đi tuần tra Lâm Thành từ hôm kia.
Tính theo thời gian, hôm nay hắn phải về phủ.
Ta xưa nay làm việc luôn cẩn trọng, muốn phòng ngừa mọi rắc rối từ trong trứng nước.
Nghĩ đến lời Xuân Hà, để cho chắc chắn, ta liền phái gia đinh mang theo phủ y đi đón đầu.
Đến tối, phu quân trở về quả nhiên có chút trầy xước.
Phận làm thê tử, lẽ dĩ nhiên ta phải ân cần thăm hỏi, vội vàng ra cửa đón hắn.
Hắn chỉ nói trên đường về bị đám lưu dân chặn đường.
May mà người ta phái đi tiếp ứng đến kịp lúc, hắn chỉ bị hòn đá nhỏ do lưu dân ném trúng làm xước da, không có gì đáng ngại.
Trái tim đang treo lơ lửng của ta lúc này mới hạ xuống.
Thế nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên nỗi kinh ngạc.
Cớ sao Xuân Hà lại biết trước chuyện phu quân bị thương?
Thậm chí còn tìm người trực thay để rắp tâm đi cứu giá?
Chẳng lẽ ả đã phái người lén lút theo dõi phu quân?
Ta lập tức gạt bỏ suy nghĩ này, gốc gác Xuân Hà thế nào ta nắm rõ trong lòng bàn tay, chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, tuyệt đối không thể có bản lĩnh lớn đến vậy.
Hay là, nàng ta sở hữu năng lực gì mờ ám không thể cho ai biết?
Ta dặn Xuân Hạnh chớ để lộ chuyện bị phát hiện ra ngoài.
Đồng thời lại phái người âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Xuân Hà.
Mãi đến khi Thu Từ, đại nha hoàn thân cận của ta vào bẩm báo.
Nàng nói Xuân Hà quả thực có điểm kỳ quái.
Từ khi tỉnh lại mấy hôm trước, Xuân Hà cứ như biến thành một người khác.
Cả người trông có vẻ trầm ổn hơn, toan tính trong lòng cũng nhiều thêm.
Xuân Hà từng tiết lộ với Xuân Hạnh rằng nàng ta mơ thấy chuyện kiếp trước.
Kiếp trước nàng bị ta hại gả cho một tên thọt, bị đánh đập giày vò rồi c h ế t trong thê thảm.
Kiếp này, nàng muốn b á o t h ù ta, bắt ta phải trả giá.
Thu Từ vẫn đứng đợi lệnh bên cạnh, ta chỉ dặn: “Cứ nhìn chằm chằm ả, chớ đánh rắn động cỏ”.
Ta lơ đãng chăm sóc chậu lan trước mặt, trong lòng cũng dấy lên vài phần nghi hoặc.
Cái gọi là kiếp trước trong miệng ả, rốt cuộc ta vì sao và làm cách nào hại ả c h ế t thảm như vậy đây?
Ta cũng rất muốn tận mắt xem thử.