Dây Đỏ Sau Rèm - Chương 8

24

 

Vào đông, Hoàng thượng đổ bệnh.

 

Nay người không có con nối dõi, triều đình bắt đầu xôn xao động ý.

 

Người có khả năng kế vị nhất chính là Duệ vương.

 

Xuất thân tôn quý, cư xử khiêm cung, nghe nói gần đây khách khứa đến phủ nhiều không kể xiết, bước chân giẫm đến mòn thềm.

 

Chỉ là Duệ vương lại chẳng tiếp ai, thật có mấy phần phong thái thoát tục, không màng danh lợi.

 

Nhưng sau lưng lại bí mật tiếp kiến một thái giám từ trong cung.

 

Đức phi nương nương của chúng ta… rốt cuộc đã ngồi không nổi nữa.

 

Cùng lúc đó, tin tức Quý phi mang thai lan ra khắp hậu cung.

 

Đứa con này, liên quan đến xã tắc, khiến thiên hạ đổ dồn ánh mắt vào bụng nàng.

 

Có người mong nàng sống.

 

Cũng có người, mong nàng chết.

 

Đức phi… nhẫn hơn chúng ta tưởng.

 

Đã vậy, chi bằng cho nàng một cơ hội.

 

Quý phi mượn danh vì Hoàng thượng cầu phúc, thân hành đến Hồng Ân tự.

 

Chùa cảnh thanh u, là nơi chôn xương rất hợp ý người.

 

25

 

Không biết từ khi nào, tuyết bắt đầu rơi bên ngoài Hồng Ân tự.

 

Trong chùa, đèn dầu lay động, bóng sáng mờ ảo khiến lòng người cũng trở nên bất định.

 

Quý phi quỳ dưới Phật tọa, tay lần từng hạt Phật châu, dáng vẻ vô cùng thành kính.

 

Chỉ là không biết từ bao giờ, xung quanh đã bị vây kín bởi hắc y thích khách.

 

Kiếm sáng lạnh lẽo, nhưng chưa ai vội ra tay, tựa như đang chờ một con thú trọng thương đang hấp hối.

 

“Đức phi nương nương đã đến, sao không mời ra gặp mặt?”

 

Ta mở lời, giọng ôn hòa, ánh mắt bình tĩnh như nước.

 

Đức phi bước ra, dáng vẻ điềm nhiên, lời nói nhàn nhã đến mức khiến người ta sởn gai.

 

“Bổn cung chỉ hiếu kỳ, các ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ lúc nào?”

 

Ta cúi đầu, giọng chậm rãi mà rõ ràng:

 

“Nương nương dụng tâm thâm sâu, mưu tính hết thảy, lợi dụng tất cả, chỉ quên mất một điều — chính là tình cảm giữa người với người.”

 

“Ngài toan tính dùng con mèo mướp ấy hạ độc kế, nhất tiễn song điêu — vừa hại được Trân phi, vừa tuyệt đường con nối dõi của Hoàng thượng.”

 

“Nhưng ngài vạn lần không ngờ, Hoàng thượng lại dung túng Trân phi đến thế. Vì thế mới chuyển hướng sang Thẩm Xuân Vinh, để nàng làm kẻ thế mạng.”

 

“Nhưng Thẩm Xuân Vinh không ngu. Nàng lớn lên trong quân doanh Hổ Uy, binh pháp mưu lược nàng hiểu còn hơn cả nương nương.”

 

“Nàng từ lâu đã nhìn thấu mưu kế của người, chỉ là… cam tâm làm quân cờ mà thôi.”

 

“Bởi nàng tin, ta sẽ báo thù cho nàng.”

 

“Nàng càng muốn dùng cái chết của chính mình… làm ngòi nổ… đạp đổ người.”

 

Đức phi khẽ cười, thản nhiên đến lạnh người:

 

“Bổn cung thật xem thường ngươi. Nhưng ngươi nghĩ, đến nước này… còn cơ hội gì ư?”

 

Ta liếc quanh một lượt, vẫn là ánh mắt điềm tĩnh như trước: “Nương nương từng nghe câu này chưa?”

 

“Câu gì?”

 

“việc thành hay bại, là do người mà nên”

 

Lời vừa dứt, Quý phi đang quay lưng đột nhiên xoay người lại —nhưng khuôn mặt lộ ra… lại là một nam nhân.

 

“Giết ả đi!”

 

Đức phi phản ứng thì đã quá muộn.

 

Gã giả dạng Quý phi rút thanh đoản kiếm mềm nơi hông, đồng thời hàng chục cấm quân áo gấm ùa vào như sóng.

 

Người cuối cùng bước vào chính là Hoàng thượng với nét mặt giận dữ.

 

Đức phi ngã quỵ, nụ cười mơ hồ hiện lên trên môi:

 

“Bổn cung nóng vội rồi.”

 

“Tần Quý nhân, quả thật ngươi đã bày một bàn cờ khéo lắm.”

 

Ta nghiêng đầu nhìn nàng:

 

“Nương nương nói gì vậy, thiếp nghe không hiểu. Thiếp chỉ thay Quý phi lên núi cầu phúc, nương nương đột nhiên dẫn người xông vào, thực sự dọa thiếp hãi hồn.”

 

Đức phi chống tay đứng dậy, cuối cùng chỉ hận hận liếc Hoàng thượng một cái:

 

“Hoàng thượng, mười năm phu thê, sao người lại không nhìn thấy thiếp? Rõ ràng lúc đầu… là chúng ta quen nhau trước mà.”

 

Hoàng thượng lạnh lùng nhìn nàng:

 

“Trẫm thà chưa từng quen một độc phụ như ngươi!”

 

Đức phi nghe thế cười lớn:

 

“Ha ha ha, ta là độc phụ thì sao? Chính ta độc phụ này đã hại chết ả Cừu Cẩn ngươi yêu nhất! Ả thật ngốc, tin một độc phụ như ta, cuối cùng lại chết trong tay độc phụ này!”

 

“Đúng rồi, cũng là ta độc phụ này đã hạ dược Trân phi của ngươi, đời này nàng sẽ không bao giờ có con… ha ha ha!”

 

Lời còn chưa dứt, phía sau đã vang lên tiếng dao xé gió.

 

Trân phi tóc tai rối bời lao ra, dao găm đâm thẳng vào ngực Đức phi:

 

“Độc phụ! Ngươi dám hại ta cả đời không có con!”

 

“Ta giết ngươi!”

 

Đức phi trừng to mắt, đầu chậm chạp ngoảnh về phía Hoàng thượng:

 

“Tiêu Hoài Viễn… nợ ta… cả đời này ngươi nợ ta… ta sẽ đợi ngươi dưới địa ngục!”

 

26

 

Đức phi chết rồi.

 

Hoàng thượng lập tức đưa ra chứng cứ nàng cùng Duệ vương mưu phản, dễ dàng lật đổ hắn.

 

Cung đình như lại yên bình.

 

Trân phi biết mình không thể có con, tinh thần càng ngày càng suy loạn.

 

Ngôn ngữ lảm nhảm lâu dần, Hoàng thượng cũng sinh chán ghét.

 

Tình ái đế vương, có khi nào dài lâu? Chỉ là màn diễn cho người ngoài xem.

 

Còn đứa con trong bụng Quý phi, dĩ nhiên chỉ là hư ảo.

 

Hôm đó Hoàng thượng chạm lên bụng Quý phi, than nhẹ:

 

“Quý phi, giá như chúng ta thật có một đứa con thì tốt biết mấy.”

 

Quý phi cười khẽ, giọng lại lạnh như băng:

 

“Hoàng thượng quên rồi sao, bát canh tuyệt tự năm xưa chính tay người ép thiếp uống mà.”

 

Hoàng thượng im lặng.

 

Trong cung lại có thêm người mới.

 

Ngoài cửa, ngô đồng đã một lần nữa xanh tươi đầy cành lá.

 

Ta như kẻ đứng ngoài, nhìn tất cả họ trong hậu cung vùng vẫy tranh sinh.

 

Có kẻ nhìn thấu hồng trần, sớm đã tránh xa thế tục; có kẻ tự nhận mình tỉnh táo, lại đã sa vào bùn lầy chẳng còn tự chủ.

 

Có người mang trăm nghìn lớp mặt nạ, tính toán mưu sâu; cũng có người chỉ nhờ một tấm chân tâm mà đầu vỡ máu rơi.

 

27

 

Nhập cung đã ba mươi hai năm, ta vẫn là một Quý nhân vô sủng.

 

Quý phi từng một thời sủng ái vô song nắm lấy tay ta, cười khẽ trêu:

 

“Yểu Yểu, ngươi già rồi.”

 

Ta đưa tay khẽ vuốt sợi bạc nơi tóc mai nàng, dấu bớt vào bên trong:

 

“Quý phi vẫn phong hoa tuyệt đại.”

 

Nàng khẽ cười, ánh mắt hướng ra hải đường trong viện.

 

Hải đường nở đỏ thắm.

 

“Chỉ tiếc không thể che chở ngươi nữa rồi.”

 

Lời dứt, tay nàng rũ xuống vô lực.

 

Nhập cung ba mươi hai năm, ta mất đi người bạn cuối cùng nơi cung cấm.

 

Mùa đông năm ấy, Hoàng thượng trọng bệnh.

 

Có lẽ là báo ứng, con nối dòng thưa thớt, nay chỉ còn hai hoàng tử một công chúa.

 

Hai hoàng tử nhỏ vì ngôi báu mà tính kế trăm phương nghìn kế.

 

Trong cung từng khắc có người chết.

 

Ba tháng sau, Đại hoàng tử đăng cơ, theo di chiếu tiên đế, buộc hậu phi tuẫn táng.

 

Những cô gái trẻ khóc lóc trời đất.

 

Ta ngẩng lên nhìn.

 

Người già nơi cung đình, hình như chỉ còn mình ta.

 

Bên cạnh có cô cung nữ thút thít hỏi ta:

 

“Nương nương, người không sợ chết ư?”

 

Ta chỉ mỉm cười, chẳng đáp.

 

Sao lại sợ chứ? Ta rốt cuộc có thể gặp lại họ rồi.

 

Hốt nhiên như có luồng sáng lướt trước mắt.

 

Vương Tú trong áo hồ cừu dày hờn trách nhìn Thẩm Xuân Vinh đang đùa nghịch.

 

Quý phi trong cung trang đỏ rực ngồi dưới hiên, trong lòng ôm một chú mèo lười như nàng.

 

Các nàng nhìn thấy ta, cười vẫy tay:

 

“Yểu Yểu, sao giờ mới đến, đợi ngươi lâu rồi.”

 

Ta mỉm cười chạy về phía họ.

 

Gió xuân nếu có lòng thương hoa, xin cho ta một lần nữa… lại được trẻ như thuở ban đầu.

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích