Thái Tử Độc Chiếm - Chương 1

 Ta lỡ n  g ủ với thanh mai trúc mã của mình.


Vừa định mặc quần á0 phủi sạch qu a n h ệ, hắn nhắm mắt lại cảnh cáo:


"Ngươi dám không chịu trách nhiệm, ta sẽ báo quan!"


Tôi trợn tròn mắt.


"Ngươi là Thái tử, báo quan cái gì chứ?"


"Báo cho phụ thân ngươi – vị đại nhân nhất phẩm kia."


"..."


1.


Rượu hại người, sắc nam càng hại người.


Ta hối hận, hối đến mức ruột gan đều tái mét.


Đêm qua ta chỉ định nghe hắn kể nỗi sầu vì hôn sự, nào ngờ lại khiến nỗi sầu của hắn đổ hết lên người ta.


“Đồ cẩu Thái tử, ngươi khai thật đi, có phải đã bỏ t h u 0 c vào rượu của ta rồi không?”


Ta túm lấy tay áo của Tiêu Hồng Úc, kẻ vừa thay xong triều phục, đầy nghi hoặc với chính bản thân mình – một người xưa nay chưa từng hứng thú với nam sắc, sao lại có thể xu ố //ng tay với hắn?


Tiêu Hồng Úc hất tay ta ra, vẻ mặt đầy đau khổ:


“Ta không có! Ngươi sức vóc như trâu thế mà không biết à? Ta định rời đi, ngươi nhất quyết không cho! Đêm qua, đêm qua…”


“Hại ta khổ sở biết bao, ta cũng chẳng muốn nhắc lại nữa đâu.”


Nói đến đoạn sau, hắn quay người đi, cúi đầu, vai khẽ run lên.


Ta không đành lòng để hắn – một người vốn thanh bạch cả đời – bị h/u//ỷ trong tay ta, bèn nghĩa khí vỗ vai hắn đảm bảo:


“Ta sẽ chịu trách nhiệm. Về đến nhà, ta sẽ bảo phụ thân đến gặp hoàng thượng cầu thân. Ta sẽ làm Thái tử phi của ngươi.”


Tiêu Hồng Úc chớp đôi mắt đầy tủi thân, nhỏ giọng hỏi:


“Thật sao?”


Ta nhắm mắt, cố nhịn cơn đau nhức toàn thân, nghiêm túc nói:


“Ta, Thôi Ương, chưa bao giờ nói dối.”


“Vậy thì ta ở trong cung chờ tin tốt từ ngươi.”


Hắn bỏ lại một câu rồi vội vã rời đi, ta nhìn bóng lưng hấp tấp ấy, trong lòng cứ thấy có gì đó sai sai.


Ta đưa tay gãi đầu, cả đầu toàn là mây mù.


“Sao cứ cảm thấy... hình như hắn cũng chẳng buồn lắm thì phải?”


2.


Lần đầu tiên ta không về nhà qua đêm, lo lắng đến nỗi lập tức bay về viện.


“Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi.”


Trạch Lan mặc áo váy của ta, từ trên giường ngồi dậy.


“Nếu người không về thì sẽ lỡ mất giờ thỉnh an mất.”


Nàng vội vàng đứng dậy hầu ta thay y phục.


“Đêm qua không có việc gì chứ?”


Tuy ta nhiều lần bảo nàng giả làm ta để ta trốn ra ngoài chơi, nhưng đêm qua chuyện xảy ra đột ngột, thật sự lo lắng sẽ bị phát hiện.


“Không có chuyện gì cả, tiểu thư mau đi thỉnh an, cùng lão gia phu nhân dùng điểm tâm.”


Trạch Lan đẩy ta ra cửa, ta bảo nàng về phòng nghỉ ngơi.


Đến viện của phụ mẫu, đồ ăn đã bày xong.


“Nữ nhi đến muộn rồi.”


“Ương nhi đến vừa lúc, mau ngồi đi.”


Nương gọi ta ngồi xuống, ta ngoan ngoãn an vị dùng bữa.


Khi ta lần thứ ba ngẩng đầu nhìn phụ thân, người đột nhiên sa sầm mặt: “Nói.”


Khụ khụ, quả không hổ là phụ thân ruột.


“Nghe nói trong triều đang bàn về việc chọn Thái tử phi.”


“Ừm.”


“Cha, con muốn làm.”


Vừa nói ra, cả hai người đều kinh ngạc.


Phụ thân thu lại sắc mặt, so với nương thì bình tĩnh hơn nhiều: “Lý do.”


Ta nghiêm trang đáp: “Gái lớn thì phải gả chồng, con cũng gần mười tám rồi, gả ai chẳng là gả.”


Nương phản ứng lại, nói: “Con ơi, hiếm khi con có lòng nghĩ đến chuyện hôn sự, nhưng chẳng phải con ghét nhất là những cuộc sống phức tạp rườm rà sao? Gả vào Đông cung không phải chuyện tốt lành gì đâu.”


“Phu nhân, bà nói bé bé thôi chứ.”


Ta khổ sở muốn khóc mà không khóc nổi, nhìn sắc mặt không hiểu đầu đuôi của phụ mẫu, ta cũng chẳng biết giải thích sao – chẳng lẽ lại nói là ta đã ngủ với Thái tử rồi?


“Cha mẹ, ý con đã quyết, xin sớm thay con mà tính toán.”


“Thôi Ương, con sẽ không hối hận chứ?” Phụ thân nghiêm túc hỏi ta.


Ta lắc đầu, dứt khoát đáp: “Không hối hận.”


“Vậy con bớt phóng túng lại một chút, chờ cha tấu với Thánh thượng xong sẽ hồi đáp.”


Phụ thân nói vậy là ta biết việc này nắm chắc mười phần rồi. Ta ngượng ngùng hành lễ với người.


“Vậy thì đa tạ phụ thân.”


Người trợn trắng mắt nói: “Cút.”


Nương khẽ trách người một câu, còn ta thì nhanh chân chuồn thẳng về viện của mình.

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích